🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, ông Bách bận tiếp một vị khách quen tới sửa quạt, còn tôi tranh thủ dọn lại giá đồ cao nhất, nơi chiếc hộp nhạc từng nằm im suốt nhiều năm, để tìm xem có còn manh mối nào khác sót lại quanh khu vực đó không. Tôi bắc một chiếc ghế nhỏ, trèo lên, tay lần theo từng ngóc ngách phủ bụi dày.

Tay tôi chạm phải một chùm chìa khoá cũ, giắt sâu phía sau một chiếc hộp gỗ khác, có lẽ đã nằm ở đó từ rất lâu vì không ai còn nhớ tới nó. Tôi kéo nhẹ, chùm chìa khoá tuột ra, rơi xuống đất kêu loảng xoảng, một trong số đó lăn về phía bàn thợ, dừng lại ngay cạnh ngăn kéo cấm động tôi từng bị nhắc nhở không được đụng vào từ những ngày đầu làm việc.

Tôi nhặt chùm chìa khoá lên, phủi bụi, định cất nó vào một chỗ nào đó gọn gàng hơn thì ánh mắt tôi vô tình dừng lại ở chiếc chìa nhỏ nhất trong chùm, hình dáng nó có phần quen thuộc với ổ khoá trên ngăn kéo cấm động, thứ tôi vẫn thường liếc qua mỗi lần đi ngang bàn thợ suốt hơn hai tháng qua mà không dám chạm vào.

Tôi đứng tần ngần một lúc, tự nhủ mình không nên tò mò, nhưng sự thôi thúc kỳ lạ vẫn thắng thế. Tôi tự nhủ chỉ thử thôi, không có ý định mở hẳn ra, ông Bách đang bận tiếp khách phía ngoài nên chắc sẽ không sao. Tôi bước lại gần bàn thợ, tim đập nhanh hơn bình thường một chút, tay hơi run khi đưa chiếc chìa khoá về phía ổ khoá nhỏ.

Chiếc chìa khoá vừa khít, xoay nhẹ một cái, tiếng lách cách vang lên, và ngăn kéo bật mở dễ dàng hơn tôi tưởng.

Bên trong, nằm gọn trên một lớp vải nhung đã bạc màu, là một chiếc đồng hồ đeo tay cũ, mặt kính có một vết rạn nhẹ ở góc, dây đeo bằng da đã cứng lại theo năm tháng. Tôi cầm nó lên, tò mò lật mặt sau, và thấy một dòng chữ khắc nhỏ, nét chữ mềm mại: "Nga".

"Ai cho con mở cái này?!"

Giọng ông Bách vang lên đột ngột phía sau, gắt hơn bất cứ lần nào tôi từng nghe từ ông. Tôi giật mình quay lại, thấy ông đứng ở cửa, vị khách vừa rồi đã đi khỏi lúc nào tôi không hay, gương mặt ông lúc này căng thẳng, gần như giận dữ, một biểu cảm hoàn toàn xa lạ so với sự điềm tĩnh tôi vẫn quen thuộc.

"Con... con xin lỗi ông." Tôi lắp bắp, tay vẫn còn cầm chiếc đồng hồ, không biết nên đặt xuống ngay hay giữ nguyên vì sợ động tác đột ngột sẽ khiến tình huống tệ hơn. "Con chỉ định thử xem chìa khoá này có khớp không, con không có ý..."

Ông Bách bước nhanh tới, gần như giật lấy chiếc đồng hồ khỏi tay tôi, động tác dứt khoát nhưng bàn tay ông run rõ rệt hơn bình thường rất nhiều. Ông đứng lặng một giây, nhìn chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay mình, rồi như chợt nhận ra mình vừa quát to với tôi, hơi khép mắt lại, hít một hơi dài.

"Không sao." Ông nói, giọng đã dịu xuống nhưng vẫn còn run, "con không biết thì thôi, không phải lỗi của con."

Ông cất chiếc đồng hồ vào ngăn kéo, khoá lại, tay vẫn chưa hết run, rồi không nói thêm một lời nào nữa, quay lưng bước thẳng lên cầu thang dẫn tới gác hai, dáng đi có phần vội vã, khác hẳn nhịp bước chậm rãi thường ngày của ông.

Tôi đứng lặng giữa tiệm, chùm chìa khoá vẫn còn nắm trong tay, cảm giác lành lạnh của mặt kính đồng hồ dường như vẫn còn lưu lại trên đầu ngón tay. Tôi nhìn theo hướng cầu thang ông vừa đi lên, tiếng bước chân đã tắt hẳn, chỉ còn sự tĩnh lặng bao trùm cả tiệm.

Tôi ngồi xuống một chiếc ghế, đầu óc quay cuồng với câu hỏi vừa nảy sinh. "Nga" là ai, mà chỉ một cái tên khắc trên mặt sau một chiếc đồng hồ cũ đã đủ khiến một người điềm tĩnh như ông Bách phản ứng dữ dội tới vậy, một phản ứng tôi chưa từng chứng kiến trong suốt hơn hai tháng làm việc cùng ông, kể cả trong những khoảnh khắc căng thẳng nhất liên quan tới chuyện hợp đồng thuê nhà hay những cuộc đàm phán khó khăn khác.

Cả buổi chiều hôm đó, tôi làm việc trong im lặng, không dám lên gác hỏi thăm ông, cũng không dám nhắc gì tới chuyện vừa xảy ra khi ông xuống nhà mở cửa đón khách trở lại vào cuối giờ. Ông vẫn cư xử bình thường, giọng nói đã trở lại điềm đạm, nhưng tôi nhận ra ánh mắt ông thỉnh thoảng lướt qua ngăn kéo đó với một vẻ gì đó khác hẳn, nặng nề hơn, như đang canh giữ một điều gì quý giá vừa suýt bị xâm phạm.

Tôi tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ chạm vào chiếc chìa khoá đó thêm một lần nào nữa, dù sự tò mò vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn lớn hơn trước, chỉ là giờ đây nó phải nhường chỗ cho một sự tôn trọng tôi vừa học được, đắt giá hơn bất cứ bài học nào khác kể từ ngày tôi bước chân vào tiệm Vĩnh An.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 31
← TrướcTiếp →