Một tuần sau cuộc gặp với Vũ Tuấn, tôi vẫn chưa trả lời dứt khoát mẹ về việc nộp hồ sơ thi công chức, và tấm danh thiếp của Rewind Studio vẫn nằm im trong một ngăn kéo tôi không mở tới. Sáng hôm đó, tiệm đón một vị khách mới, một người đàn ông trung niên bước vào với vẻ mặt vừa hoài nghi vừa hy vọng, tay cầm một tờ giấy đã ố vàng, gấp cẩn thận trong một chiếc túi ni lông nhỏ.
"Chào chú, cháu là Đạt." Người đàn ông giới thiệu, giọng có phần dè dặt. "Cháu tìm thấy cái này khi dọn nhà của bố cháu, không biết chú còn nhớ không."
Ông Bách nhận lấy tờ giấy, mở túi ni lông ra xem, và tôi thấy ánh mắt ông thay đổi ngay khi lướt qua những dòng chữ trên đó. Đó là một phiếu nhận sửa cũ, nét chữ viết tay đã hơi phai màu nhưng vẫn đọc rõ được, mẫu phiếu quen thuộc tôi vẫn thấy ông dùng mỗi ngày, chỉ khác ở chỗ tờ giấy này đã cũ hơn rất nhiều, các góc quăn lại vì thời gian.
Tôi đứng gần đó, tò mò nhìn qua vai ông, thấy dòng số phiếu ghi ở góc trên bên trái, một con số nhỏ hơn nhiều so với những số phiếu tôi từng thấy trong các vụ trước, cho thấy đây là một trong những món đồ được nhận vào tiệm từ rất lâu.
"Đây là chữ của tôi." Ông nói, giọng trầm xuống. "Từ năm 2011."
"Bố cháu mất năm 2020." Đạt nói, giọng chùng lại. "Cháu với gia đình đang dọn lại căn nhà cũ của ông để chuẩn bị bán, tìm thấy tờ giấy này trong một ngăn kéo, không hiểu là cái gì, nên mang tới đây hỏi thử."
Ông Bách gật đầu, mời Đạt ngồi, rồi đứng dậy đi về phía ngăn kéo cất Sổ Bỏ Quên, động tác quen thuộc nhưng lần này có phần trang trọng hơn mọi khi. Tôi nhận ra, qua cách ông cầm cuốn sổ, rằng đây không phải một vụ tìm kiếm bình thường như hai vụ trước.
"Đồ không nói dối." Ông nói khẽ, chủ yếu như đang nói với chính mình hơn là với Đạt hay tôi. "Người mới nói dối. Cái này chắc cũng đang chờ lâu rồi."
Ông lật từng trang sổ, tìm theo số phiếu ghi trên tờ giấy, và sau một lúc, ngón tay ông dừng lại ở một dòng cụ thể. Ông đọc thầm, rồi đứng dậy, đi về phía những giá đồ chất cao nhất trong tiệm, nơi bụi bám dày đặc tới mức tôi chưa từng chụp ảnh khu vực đó vì không nghĩ có gì đáng để đăng bán.
"Cái này." Ông nói, với tay lấy xuống một chiếc hộp gỗ nhỏ, hình dáng khác hẳn những món đồ điện tử hay cơ khí thường thấy trong tiệm.
Tôi lại gần, giúp ông lau bớt lớp bụi dày bên ngoài, nhận ra đó là một chiếc hộp nhạc cổ, kiểu dáng có phần cầu kỳ, chạm khắc hoa văn tinh tế dù đã mòn nhiều theo thời gian.
"Bố cháu từng mang cái này tới sửa à?" Đạt hỏi, giọng ngạc nhiên. "Cháu chưa từng thấy cái hộp này trong nhà cả."
"Cụ mang tới năm 2011, dặn giữ hộ." Ông Bách nói, giọng trầm ngâm. "Cụ bảo ngày nào khoẻ sẽ quay lại lấy. Tôi cứ tưởng cụ quên, hoặc bận gì đó, không nghĩ..." Ông dừng lại, không nói hết câu.
Đạt cúi đầu, mắt đỏ hoe. "Bố cháu những năm cuối bị bệnh phổi, yếu dần, chắc không còn nhớ nổi chuyện này nữa. Cháu cũng không biết ông từng có món đồ nào ở đây."
Ánh nắng buổi sáng dần chuyển sang gam màu gắt hơn của giữa trưa, nhưng không ai trong tiệm để ý tới điều đó, tất cả sự chú ý đều dồn vào chiếc hộp gỗ nhỏ đang nằm giữa bàn thợ như một nhân chứng thầm lặng của một câu chuyện chưa kể hết.
Tôi đứng lặng, cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt của vụ này so với hai vụ trước, một sự nặng nề len vào không khí ngay từ những phút đầu tiên, khi người liên quan trực tiếp tới món đồ đã không còn có mặt để tự mình kể lại câu chuyện của chính mình nữa.
Đạt ngồi xuống ghế, hai tay đan vào nhau, nhìn chiếc hộp nhạc với ánh mắt vừa xa lạ vừa quen thuộc, như đang cố tìm trong trí nhớ một mảnh ghép nào đó về người cha đã khuất mà mình chưa từng biết tới.
"Bố cháu ít khi kể chuyện cũ." Anh nói, giọng trầm. "Nhất là mấy năm cuối, ông yếu, hay quên, nói chuyện cũng khó khăn. Cháu chỉ biết ông từng đi lính thời trẻ, còn chi tiết thì không rõ lắm."
Ông Bách gật đầu, không nói gì thêm, tiếp tục công việc lau dọn chiếc hộp một cách tỉ mỉ, từng đường nét chạm khắc dần hiện rõ hơn dưới lớp bụi được gạt bỏ. Ông Bách cầm chiếc hộp nhạc trên tay, lật nhẹ để kiểm tra các mặt, và dưới ánh đèn bàn, khi lau tới phần đáy hộp, một dòng chữ khắc mờ dần hiện ra, những nét chữ đã bị thời gian bào mòn gần hết nhưng vẫn có thể nhận ra đó không phải một cái tên quen thuộc nào tôi từng nghe qua trong câu chuyện của gia đình Đạt.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →