🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hôm sau, tôi kể lại chuyện tin nhắn cho ông Bách nghe, hỏi ý ông có nên hẹn gặp không. Ông nghe xong, không tỏ ra ngạc nhiên, chỉ gật đầu, nói cứ để người đó tới, nghe thử xem họ muốn gì, không có gì phải né tránh.

Buổi chiều, Vũ Tuấn xuất hiện đúng giờ hẹn, một người đàn ông ngoài ba mươi, ăn mặc hiện đại, phong thái tự tin, mang theo một chiếc máy tính bảng để trình bày. Sự xuất hiện của anh, với bộ trang phục chỉn chu và cách nói chuyện lưu loát, tạo ra một sự đối lập rõ rệt với không gian cũ kỹ, ngổn ngang đồ đạc của tiệm Vĩnh An.

"Chào chú, cháu là Tuấn, chủ chuỗi Rewind Studio." Anh giới thiệu, bắt tay ông Bách. "Cháu có nghe nói tiệm mình còn giữ nhiều đồ cũ có giá trị, muốn tới bàn một chuyện hợp tác."

Ông Bách mời anh ngồi, giữ thái độ lịch sự nhưng không quá mặn mà. Vũ Tuấn mở máy tính bảng, cho xem vài hình ảnh về các cửa hàng của mình, những không gian được trang trí đẹp mắt, đồ cũ được đánh bóng sáng loáng, xếp đặt theo bố cục bắt mắt để khách tới chụp ảnh. Tôi liếc qua màn hình, phải công nhận những bức ảnh đó thật sự đẹp theo một cách riêng, ánh sáng được tính toán kỹ, màu sắc hài hoà, khác hẳn vẻ mộc mạc, có phần lộn xộn của tiệm Vĩnh An.

"Cháu có ba cửa hàng rồi, ở Tây Hồ, Hoàn Kiếm, với Cầu Giấy." Vũ Tuấn nói thêm, giọng đầy tự hào. "Khách trẻ thích lắm, cuối tuần nào cũng đông kín."

"Cháu muốn đề nghị mua lại toàn bộ hàng tồn kho của tiệm với giá cao." Anh nói thẳng vào vấn đề. "Cháu sẽ đánh bóng lại, đưa vào chuỗi cửa hàng, biến thành không gian check-in cho giới trẻ. Chú thấy đấy, đồ cũ kiểu này giờ mấy ai còn dùng thật đâu, để mốc meo trên giá cũng phí, sao không để nó sống theo cách khác."

Ông Bách lắng nghe hết, không ngắt lời, rồi từ chối nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

"Cảm ơn cậu đã có lời mời, nhưng tôi không bán." Ông nói.

Vũ Tuấn không tỏ ra tự ái trước lời từ chối, chỉ gật đầu, tiếp tục trình bày thêm vài lý lẽ, giọng vẫn giữ được sự thuyết phục tự nhiên.

"Cháu hiểu chú có tình cảm với mấy món đồ này, nhưng cháu nghĩ đây cũng là một cách để chúng được nhiều người biết tới hơn, thay vì nằm im trên giá mãi." Anh nói. "Kinh tế bây giờ khác xưa rồi chú ạ, giữ mãi cũng không giải quyết được gì."

Tôi đứng gần đó, lắng nghe cuộc trò chuyện, nhận ra lý lẽ của Vũ Tuấn không hề vô lý, thậm chí khá thuyết phục nếu nhìn từ góc độ kinh doanh thuần tuý. Ông Bách cũng không phản bác trực tiếp lý lẽ đó, chỉ đáp lại bằng một câu nói mang tính cá nhân hơn.

"Đồ ở đây không phải để bán." Ông nói, giọng điềm đạm nhưng chắc chắn. "Nó đang chờ người của nó."

Vũ Tuấn có vẻ không hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong câu nói đó, nhưng vẫn tôn trọng, không ép thêm, chỉ để lại một tấm danh thiếp trước khi đứng dậy ra về, dặn dò nếu ông Bách đổi ý thì cứ liên lạc bất cứ lúc nào.

Sau khi Vũ Tuấn rời đi, Thảo tình cờ ghé qua lấy chiếc máy ảnh đã sửa xong, nghe được loáng thoáng phần cuối câu chuyện. Cô đứng lại một chút, góp thêm một câu, giọng đầy hào hứng.

"Chị nên viết lại mấy vụ như của em đấy, kể trên mạng ấy." Thảo nói, mắt sáng lên. "Hay lắm đó chị, biết đâu có ích cho nhiều người khác nữa."

Tôi mỉm cười, chưa nghĩ nhiều tới gợi ý đó, chỉ cảm ơn Thảo rồi tiễn cô ra về. Tối đó, khi tôi vừa dọn dẹp xong tiệm chuẩn bị về, điện thoại tôi reo lên, là mẹ gọi.

"Con ơi, mẹ xin được cho con một suất thi công chức ở quê rồi đấy." Giọng mẹ đầy phấn khởi. "Hạn nộp hồ sơ cuối tháng này thôi, con tranh thủ chuẩn bị giấy tờ đi."

"Vâng, con biết rồi mẹ ạ, con sẽ xem." Tôi đáp, giọng cố giữ bình thường, dù trong lòng đang rối bời.

"Xem gì nữa, cơ hội tốt thế này khó kiếm lắm đấy con ạ." Mẹ nói tiếp, giọng có phần sốt ruột. "Con cứ mãi cái nghề vẽ với sửa đồ đó, biết bao giờ mới ổn định."

Cuộc gọi kết thúc sau vài câu dặn dò quen thuộc. Tôi đứng lặng giữa tiệm, một bên là tấm danh thiếp của Vũ Tuấn vẫn còn nằm trên bàn, một bên là tin nhắn thoại của mẹ vừa dứt, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết mình đang đứng giữa hai áp lực kéo về hai hướng hoàn toàn khác nhau, và tôi cầm tấm danh thiếp lên, không vứt đi, cũng không cất kỹ, chỉ để nó nằm yên đó trên bàn, như một câu hỏi tôi chưa đủ can đảm trả lời ngay.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →