Tối hôm đó, tôi ngồi trong phòng trọ, đèn bàn bật sáng, mẩu giấy của Tùng đặt trước mặt. Tôi chưa mở ra xem nội dung, dù sự tò mò có phần thôi thúc, vì tôn trọng lời dặn của Tùng rằng đây là điều dành riêng cho Hiên.
Tôi gửi tin nhắn cho Hiên, kể lại tóm tắt cuộc gặp với Tùng, cả việc anh không đòi hỏi gì, chỉ vui vì biết chị vẫn ổn. Tôi chụp lại mẩu giấy, gửi kèm qua tin nhắn, và thêm một đoạn ghi âm ngắn thuật lại đúng thái độ nhẹ nhõm, chân thành của Tùng lúc nói lời cuối trong quán.
Diệp ngồi học bài ở góc bàn bên kia phòng, thỉnh thoảng liếc sang thấy tôi cứ ngồi im nhìn điện thoại, hỏi tôi có chuyện gì mà mặt nghiêm trọng vậy. Tôi chỉ cười, nói đang chờ tin nhắn quan trọng, không giải thích thêm vì sợ kể ra sẽ dài dòng khó diễn đạt hết được cảm xúc lúc này.
"Chị dạo này hay có mấy vụ bí ẩn ghê." Diệp nói, gấp sách lại. "Việc ở tiệm sửa đồ vậy mà vui nhỉ, khác hẳn tưởng tượng của em."
"Ừ, vui theo cách chị chưa từng nghĩ tới." Tôi đáp, mắt vẫn không rời màn hình điện thoại.
Hiên trả lời sau gần một tiếng, khi tôi đã bắt đầu nghĩ có lẽ chị cần thời gian để bình tĩnh lại. Tin nhắn của chị chỉ vỏn vẹn vài dòng ngắn ngủi.
"Cảm ơn em. Vậy là chị yên tâm rồi. Chúc anh ấy luôn hạnh phúc."
Bên ngoài cửa sổ, tiếng còi xe xa xa vọng lại, khu phố vẫn nhộn nhịp như mọi tối bình thường, nhưng trong căn phòng trọ nhỏ này, thời gian dường như đang chững lại quanh một dòng tin nhắn ngắn ngủi.
Tôi đọc đi đọc lại dòng tin nhắn đó vài lần, cảm nhận được trong sự ngắn gọn ấy chứa đựng một khối lượng cảm xúc lớn hơn nhiều so với số từ hiển thị trên màn hình. Tôi đặt điện thoại xuống, ngồi lặng một lúc, rồi lấy ra cuốn sổ tay riêng của mình, không phải Sổ Bỏ Quên của tiệm, mà một cuốn sổ nhỏ tôi vẫn mang theo từ hồi còn đi học, dùng để ghi lại những điều muốn nhớ.
Tôi viết lại toàn bộ câu chuyện vụ máy ảnh Zenit, từ lúc phát hiện cuộn phim cho tới cuộc gặp với Hiên và Tùng, cố ghi lại chi tiết nhất có thể, không phải vì mục đích gì cụ thể, chỉ đơn giản là cảm thấy cần lưu giữ nó lại theo cách của riêng mình, như một thói quen mới hình thành từ khi làm việc ở tiệm Vĩnh An.
Tôi kể cả những chi tiết nhỏ, cách bà Tuyết nhẩm trí nhớ trước khi kể chuyện, cách ông Hùng lau tay vào quần lao động mỗi lần xúc động, cách Hiên và Tùng, dù không còn ở bên nhau, vẫn giữ được một sự tôn trọng ấm áp dành cho người kia. Viết càng lâu, tôi càng nhận ra mình thích công việc này hơn tôi từng nghĩ, không phải chỉ vì được chứng kiến những cuộc đoàn tụ, mà vì được là người ghi lại chúng theo đúng cách chúng xứng đáng được kể.
Viết xong, tôi gấp cuốn sổ lại, nhìn nó một lúc, rồi nhớ tới cuộc gọi tối qua của mẹ, giục tôi nộp hồ sơ thi công chức trước cuối tháng, một lời nhắc tôi vẫn chưa trả lời dứt khoát. Tôi cất cuốn sổ vào ngăn bàn, chưa quyết định gì, cảm giác như đang đứng giữa hai con đường mà mỗi lần nghĩ tới lại thấy chông chênh hơn.
Đúng lúc đó, điện thoại sáng lên một tin nhắn mới, không phải từ Hiên hay từ mẹ, mà từ một số lạ tôi chưa từng lưu.
"Chào cô, tôi là Vũ Tuấn, chủ Rewind Studio. Tôi có nghe nói về tiệm Vĩnh An qua vài người quen, muốn hẹn gặp trao đổi việc hợp tác với tiệm, không biết cô có thể sắp xếp giúp tôi một buổi gặp ông chủ tiệm được không."
Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn, cái tên "Rewind Studio" nghe qua không quá xa lạ, tôi từng thấy vài bài quảng cáo về chuỗi cửa hàng đó trên mạng xã hội, những bức ảnh không gian trang trí đẹp mắt, đầy chất hoài cổ nhưng theo một cách khác hẳn với sự mộc mạc của tiệm Vĩnh An.
Tôi ngồi im một lúc, không biết nên trả lời thế nào, cảm giác một sự tò mò lẫn cảnh giác len vào, không rõ vì sao nhưng linh cảm mách bảo tôi rằng cuộc gặp gỡ này, nếu diễn ra, sẽ không đơn giản chỉ là một lời mời hợp tác thông thường.
Tôi gõ vài dòng trả lời lịch sự, nói sẽ chuyển lời tới ông chủ tiệm và sắp xếp lại thời gian cụ thể, rồi tắt màn hình điện thoại, đặt nó úp xuống bàn. Tôi ngồi lại thêm một lúc bên bàn học, tay vô thức gõ ngón trỏ lên mặt bàn theo nhịp, đầu óc vẫn còn vương vấn câu chuyện của Hiên và Tùng, xen lẫn với một dự cảm mơ hồ về cái tên Rewind Studio vừa xuất hiện, như thể một chương mới nào đó sắp mở ra mà tôi chưa lường trước được hết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →