🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chúng tôi ngồi nán lại, đợi cho tới khi quán vãn khách, khoảng hơn nửa tiếng sau Tùng mới có thể quay lại bàn chúng tôi, kéo ghế ngồi xuống, vẻ mặt vẫn còn nguyên sự dè dặt từ lúc nãy.

Anh pha cho cả hai chúng tôi một ly nước mát, đặt xuống bàn, rồi ngồi xuống đối diện, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, tư thế của một người đang chuẩn bị tinh thần nghe một điều quan trọng.

"Giờ cô kể cho tôi nghe được chưa?" Anh hỏi, giọng đã bớt căng thẳng hơn nhưng vẫn còn thận trọng.

Tôi kể lại toàn bộ câu chuyện, chậm rãi và đầy đủ, về chiếc máy ảnh Zenit, về cuộn phim cũ tìm thấy trong khoang máy, về tấm ảnh chụp dưới gốc cây bàng, và cả cuộc gặp với Hiên ngày hôm trước. Tôi lấy tấm ảnh ra khỏi phong bì, đặt lên bàn trước mặt anh.

Tùng cầm tấm ảnh lên, tay hơi run, mắt nhìn chăm chú vào khung hình như đang bị kéo tuột về một khoảng thời gian đã cách đây rất xa. Anh không nói gì trong một lúc lâu, chỉ ngồi lặng, ngón tay lướt nhẹ trên bề mặt tấm ảnh như đang chạm vào chính ký ức của mình. Quán đã vãn khách hẳn, chỉ còn tiếng nhạc nhẹ phát ra từ chiếc loa nhỏ góc quầy, và ánh đèn vàng dịu càng khiến khoảnh khắc im lặng đó kéo dài hơn, nặng hơn.

Tôi ngồi yên, không giục, để anh có đủ thời gian đối diện với những gì tấm ảnh khơi lại, dù trong lòng cũng có chút hồi hộp không biết phản ứng tiếp theo của anh sẽ ra sao.

"Mười lăm năm rồi." Anh nói khẽ, giọng có phần nghẹn lại. "Anh cứ tưởng cái máy này mất từ lâu, hồi đó khó khăn quá, anh phải bán bớt vài món đồ, chắc máy này cũng nằm trong số đó mà anh không nhớ rõ."

"Chị Hiên bây giờ ổn định rồi, có gia đình, cuộc sống tốt." Tôi nói nhẹ nhàng, chuyển sang phần quan trọng nhất của cuộc gặp. "Chị ấy nói không muốn gặp lại anh trực tiếp, sợ khuấy lại chuyện cũ làm ảnh hưởng tới cả hai bên. Nhưng chị ấy nhờ em nhắn với anh một điều."

Tùng ngẩng lên nhìn tôi, chờ đợi, đôi mắt anh mang một sự pha trộn giữa lo lắng và hy vọng khó tả.

"Chị ấy nói cảm ơn anh, vì đoạn đó." Tôi nói, cố truyền tải đúng tinh thần lời nhắn của Hiên. "Chị ấy bảo đoạn đó dạy chị ấy nhiều thứ về việc dám sống thật với lòng mình, dù cuối cùng không đi tới đâu."

Tùng nghe xong, gật đầu chậm rãi, một nụ cười nhẹ nhàng, không hề gượng gạo, dần hiện lên trên gương mặt anh.

"Vậy là đủ rồi." Anh nói, giọng đã bình tĩnh trở lại hoàn toàn. "Anh cũng không định tìm lại cô ấy đâu, chỉ là... vui vì biết cô ấy ổn. Vậy là mừng cho cô ấy rồi."

Tôi nhìn anh, không thấy chút thất vọng nào trong phản ứng đó như tôi có phần lo lắng trước khi tới đây, chỉ thấy một sự nhẹ nhõm chân thành, giống hệt cảm giác tôi từng thấy ở Hiên hôm trước.

"Anh có muốn gửi lại điều gì cho chị ấy không ạ?" Tôi hỏi.

Tùng suy nghĩ một lúc, mắt nhìn ra khoảng sân nhỏ ngoài cửa quán, nơi vài chiếc lá đang khẽ lay động theo gió chiều, rồi mới lấy một mẩu giấy nhỏ từ sau quầy, viết vài dòng ngắn gọn, không quá dài, gấp lại cẩn thận rồi đưa cho tôi.

"Nhờ em chuyển giúp anh." Anh nói. "Không cần nói gì thêm đâu, cứ đưa nguyên vậy là được."

Tôi nhận lấy mẩu giấy, cảm ơn anh đã dành thời gian, rồi cùng Khuê đứng dậy chuẩn bị ra về. Trước khi chúng tôi bước ra khỏi quán, Tùng gọi với theo một câu cuối.

"Cảm ơn hai em đã tìm tới đây." Anh nói, giọng chân thành. "Có những chuyện, cứ để nó nằm yên cũng không sao, nhưng biết được người mình từng thương giờ đang ổn, vẫn là một điều tốt."

Tôi bước ra khỏi quán, cầm mẩu giấy của Tùng trong tay, cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn so với sự hồi hộp lúc bước vào. Đây không phải một cái kết trọn vẹn theo nghĩa hai người quay lại với nhau, nhưng có một sự trọn vẹn khác, âm thầm hơn, nằm ở việc cả hai giờ đều có thể yên tâm về nhau mà không cần phải gặp lại.

Khuê đứng chờ ngoài quán, nhìn tôi bước ra với ánh mắt dò hỏi.

"Sao rồi chị?" Anh hỏi.

"Ổn rồi." Tôi đáp, mỉm cười, cất mẩu giấy vào túi áo cẩn thận như cất một vật quý giá.

Khuê nổ máy xe, chở tôi về trong ánh chiều đang dần tắt, cả hai không nói gì nhiều trên đường, chỉ để gió lùa qua, mang theo cái yên bình hiếm hoi sau một ngày dài đầy hồi hộp. Tôi ngồi sau, nhìn phố xá lướt qua, nghĩ về Hiên, về Tùng, về cách hai con người từng yêu nhau sâu sắc giờ đã tìm được sự bình yên riêng, dù không còn ở cạnh nhau nữa.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →