Tìm ra Tùng khó hơn tìm ra Hiên nhiều. Hiên không có nhiều thông tin cụ thể, chỉ nhớ mang máng rằng sau khi chia tay, Tùng có thời gian đi làm xa, rồi nghe nói quay lại Hà Nội mở một quán cà phê nhỏ, nhưng không biết chính xác ở đâu. Tôi và Khuê dành cả một buổi sáng lùng sục trên mạng, tìm kiếm theo tên và những từ khoá liên quan, cuối cùng cũng tìm ra một quán cà phê có chủ trùng tên, đánh giá khá tốt, nằm gần hồ Trúc Bạch.
Chúng tôi tới nơi vào buổi chiều, một quán nhỏ nằm khuất trong một con ngõ yên tĩnh, không gian gọn gàng, trang trí đơn giản nhưng có gu, khác hẳn phong cách ồn ào của nhiều quán cà phê thời thượng khác trong thành phố. Một góc tường treo vài bức ảnh phong cảnh đen trắng, có vẻ là ảnh tự chụp, mang một nét hoài cổ dễ chịu. Bàn ghế gỗ mộc, không sơn bóng, một vài chậu cây nhỏ đặt rải rác gần cửa sổ, tất cả toát lên một sự chăm chút thầm lặng của người chủ hơn là một công thức trang trí học theo trào lưu.
Khuê dựng xe ngoài ngõ, đi vào trước, ngó nghiêng quan sát không gian với vẻ tò mò của một người ít khi ghé những quán kiểu này. Anh vốn quen với những quán trà đá vỉa hè hơn là không gian yên tĩnh có nhạc nhẹ như thế này, nên có phần hơi lúng túng khi phải chọn chỗ ngồi.
Chúng tôi chọn một bàn gần quầy, gọi hai ly cà phê, quan sát người đàn ông đang đứng pha chế phía sau. Anh trông chừng gần bốn mươi tuổi, dáng người gầy, động tác pha chế điềm tĩnh, chuyên nghiệp, thỉnh thoảng mỉm cười chào hỏi khách quen ghé qua.
"Chị nghĩ đúng người không?" Khuê hỏi khẽ, nghiêng người lại gần tôi.
"Chưa chắc, để em thử hỏi chuyện xem sao." Tôi đáp, cũng hạ giọng.
Một vài vị khách khác ngồi rải rác quanh quán, ai nấy đều chăm chú với công việc riêng, không ai để ý tới cuộc trò chuyện nhỏ đang dần trở nên căng thẳng giữa chúng tôi và người chủ quán.
Khi Tùng mang cà phê ra bàn, tôi tranh thủ bắt chuyện, khen quán đẹp, hỏi han vài câu vu vơ về việc kinh doanh. Anh trả lời thân thiện, không tỏ ra cảnh giác, có vẻ quen với việc khách lạ hay bắt chuyện.
"Anh mở quán này lâu chưa ạ?" Tôi hỏi, dẫn dắt câu chuyện từ từ.
"Cũng được vài năm rồi." Tùng đáp, mỉm cười. "Trước đó anh đi làm nhiều nơi, cuối cùng thấy mê pha cà phê hơn, nên quyết định mở quán riêng."
Tôi gật đầu, nhấp một ngụm cà phê, cố tìm cách dẫn câu chuyện tới điều mình thực sự muốn hỏi mà không quá đường đột. Tôi nhớ tới bức ảnh, tới cây bàng, tới cái tên trường mà Hiên từng nhắc, và quyết định thử một cách tiếp cận nhẹ nhàng.
"Anh có từng học ở trường cấp ba gần hồ Thiền Quang không ạ?" Tôi hỏi, cố giữ giọng thật tự nhiên như một câu hỏi xã giao bình thường. "Em thấy vài bức ảnh treo góc kia, có cái nhìn quen quen, giống sân trường đó."
Tay Tùng đang lau một chiếc cốc bỗng khựng lại một nhịp, chỉ rất ngắn nhưng đủ để tôi và Khuê đều nhận ra. Anh nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút dò xét.
"Sao em biết trường đó?" Anh hỏi, giọng vẫn giữ vẻ bình thản nhưng đã có phần thận trọng hơn.
"Em có xem qua một tấm ảnh cũ, chụp dưới gốc cây bàng lớn ở sân trường, hình như là dịp Valentine của nhiều năm trước." Tôi nói, quan sát kỹ phản ứng của anh.
Nghe tới đó, Tùng đặt chiếc cốc đang lau xuống quầy, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh ban đầu. Anh nhìn thẳng vào tôi, giọng nói đã đổi khác hẳn, có phần căng thẳng.
"Cô là ai mà biết chuyện đó?" Anh hỏi, tay vô thức siết chặt chiếc khăn lau.
Tôi và Khuê nhìn nhau, hiểu rằng mình vừa chạm đúng người, nhưng cũng nhận ra cuộc trò chuyện đã bắt đầu chuyển sang một sắc thái nghiêm túc hơn nhiều so với những gì tôi chuẩn bị trước đó. Tôi hít một hơi, chuẩn bị giải thích, nhưng đúng lúc đó có thêm khách bước vào quán, Tùng phải quay đi tiếp khách, để lại câu hỏi của anh treo lơ lửng chưa được trả lời.
Khuê nhìn tôi, hạ giọng. "Chị tính sao, hay để lát nữa mình quay lại?"
"Chờ được, mình đợi quán vãn khách đã." Tôi đáp, nhìn theo bóng Tùng đang pha chế cho vị khách mới, tay anh vẫn thoăn thoắt nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía bàn chúng tôi, rõ ràng câu hỏi vừa rồi vẫn còn treo lại trong đầu anh không kém gì trong đầu tôi.
Chúng tôi ngồi nán lại, gọi thêm một đĩa bánh nhỏ để có cớ ở lại lâu hơn, và cả tôi lẫn Khuê đều hiểu rằng câu chuyện này sẽ cần một cuộc nói chuyện kỹ càng hơn, không thể vội vàng giữa những vị khách qua lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →