Hiên trả lời tin nhắn của tôi ngay sáng hôm sau, đồng ý gặp mặt tại một quán cà phê nhỏ gần chỗ chị làm việc. Tôi tới sớm hơn giờ hẹn một chút, chọn một bàn khuất, đặt tấm ảnh vào trong một chiếc phong bì giấy để không làm lộ nội dung cho tới khi cần thiết.
Quán cà phê buổi sáng khá vắng, chỉ lác đác vài người khách ngồi làm việc với laptop, tiếng nhạc nhẹ phát ra từ loa góc quán đủ để lấp khoảng im lặng mà không làm phiền câu chuyện riêng tư. Tôi gọi một ly trà, vừa nhấp từng ngụm nhỏ vừa tập luyện lại trong đầu cách mở đầu câu chuyện sao cho tự nhiên nhất.
Hiên bước vào đúng giờ, một phụ nữ ngoài ba mươi, ăn mặc chỉn chu theo phong cách công sở, ánh mắt dò xét khi nhìn quanh tìm tôi.
"Em là An phải không?" Chị hỏi, ngồi xuống đối diện, giọng vẫn còn chút dè dặt. "Chị đọc tin nhắn của em mà chưa hiểu hết, có chuyện gì vậy?"
Tôi giải thích lại từ đầu, chậm rãi, cẩn thận theo đúng lời dặn của ông Bách, kể về việc tình cờ phát hiện cuộn phim trong một chiếc máy ảnh cũ, về tấm ảnh chụp dưới gốc cây bàng, về thời điểm có vẻ liên quan tới dịp Valentine nhiều năm trước.
Hiên lặng đi một lúc khi nghe tới đoạn mô tả về địa điểm và thời gian, ánh mắt chị bắt đầu thoáng chút gì đó khác lạ, vừa hoài niệm vừa cảnh giác.
"Em có mang ảnh theo không?" Chị hỏi, giọng đã trầm hơn.
Tôi lấy tấm ảnh ra khỏi phong bì, đặt lên bàn trước mặt chị. Hiên cầm lấy, nhìn chăm chú một lúc lâu, và tôi thấy rõ đôi mắt chị bắt đầu đỏ hoe, dù chị cố giữ vẻ bình tĩnh.
"Đây là chị và Tùng." Chị nói, giọng khẽ khàng. "Mười lăm năm trước rồi, hồi chị còn học năm cuối đại học."
"Chị kể cho em nghe được không ạ, nếu chị thấy thoải mái?" Tôi hỏi nhẹ nhàng, không muốn ép buộc.
Hiên hít một hơi dài, mắt vẫn không rời tấm ảnh, rồi bắt đầu kể, giọng chậm rãi như đang lần theo một con đường ký ức đã lâu không đi lại.
"Tùng với chị yêu nhau hồi đó, thân thiết lắm. Nhưng lúc đó anh ấy vừa mất việc, đang thất nghiệp, chưa tìm được hướng đi." Chị nói. "Gia đình chị phản đối kịch liệt, bảo con gái nhà mình không thể lấy một người không có tương lai rõ ràng. Bọn chị chưa từng nói lời chia tay hẳn hoi, chỉ là dần dần mất liên lạc, mỗi người một hướng."
Tôi lắng nghe, không ngắt lời, cảm nhận được nỗi buồn trong giọng kể của chị dù đã được thời gian làm dịu bớt phần nào.
"Chị từng nghĩ về anh ấy nhiều không ạ?" Tôi hỏi, dù biết câu hỏi có phần riêng tư.
"Có chứ, nhất là những năm đầu." Hiên mỉm cười buồn. "Nhưng giờ chị có gia đình rồi, con cái ổn định, cuộc sống tốt. Chị không muốn gặp lại anh ấy đâu, sợ khuấy lại chuyện không nên khuấy, cũng sợ làm phiền tới cuộc sống hiện tại của cả hai bên."
Tôi gật đầu, tôn trọng quyết định của chị, không cố thuyết phục thêm, đúng như luật thứ sáu ông Bách từng nhắc tới, quyền từ chối luôn phải được tôn trọng tuyệt đối.
"Chị có muốn giữ lại tấm ảnh này không ạ?" Tôi hỏi.
"Có, cho chị xin một bản nhé." Hiên nói, lau nhẹ khoé mắt. "Còn nếu em tìm được anh Tùng, thì..." Chị dừng lại một chút, như đang cân nhắc từng lời. "Nói với anh ấy chị cảm ơn vì đoạn đó. Thật đấy, không phải xã giao đâu. Đoạn đó dạy chị nhiều thứ về việc dám sống thật với lòng mình, dù cuối cùng không đi tới đâu."
"Chị không hối hận vì đã quyết định như vậy sao ạ?" Tôi hỏi khẽ, dù biết đây có thể là một câu hỏi hơi táo bạo.
"Có những lúc thôi, nhất là ngày mới ra trường." Hiên đáp, mỉm cười nhẹ. "Nhưng giờ nhìn lại, chị nghĩ mỗi người đều có một con đường riêng phải đi, có khi phải rẽ nhánh mới tìm ra đúng đường của mình. Chị không trách gia đình, cũng không trách bản thân nữa."
Tôi gật đầu, cảm nhận được sự bình an thật sự trong lời chị nói, không phải một sự bình an gượng ép để che giấu nỗi buồn còn sót lại. Tôi hứa sẽ chuyển lời, cảm ơn chị đã tin tưởng chia sẻ. Trước khi rời quán, Hiên đứng dậy, nhìn tôi một lúc rồi nói thêm một câu, như đang tự nhắc nhở chính mình nhiều hơn là nói với tôi.
"Cảm ơn em đã tìm tới đúng lúc chị đã đủ vững vàng để nghe lại chuyện này." Chị nói, rồi quay người bước ra khỏi quán, dáng đi thẳng thớm, để lại tôi ngồi một mình với tấm ảnh và một cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa trĩu nặng khó gọi thành tên.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 24 →