🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bão vào lúc tám giờ tối, sớm hơn dự báo một tiếng.

Linh biết bởi gió bắt đầu đổi hướng — không còn thổi dọc con phố Nguyễn Thị Minh Khai mà xoáy vào từ phía sông, mang theo mùi bùn non và lá chuối dập ướt. Cửa sổ phòng trọ rung lên từng hồi, thanh chốt gỗ cũ lạch cạch như người già khó ngủ lật mình. Bên ngoài, hàng xóm đã thu dọn chậu hoa, cất ghế nhựa từ trưa. Đến tối phố đã vắng hẳn, chỉ còn tiếng mưa tập bổ xuống mái ngói.

Điện cúp lúc chín giờ kém mười lăm — cả phố tối sầm cùng lúc, nhanh đến mức Linh chưa kịp để mắt tìm cây nến dự phòng thì đã đứng trong bóng tối hoàn toàn.

Cô ngồi im một lúc, để mắt quen dần với bóng tối. Ngoài cửa sổ, ánh đèn lồng đỏ trước tiệm bên cạnh cũng tắt — không còn gì ngoài màu trắng đục của mưa đập vào kính và bóng đen của mái ngói cong lên trời. Hội An trong bão không đáng sợ, chỉ trầm xuống một tầng, như người hít thở chậm lại trước điều gì đó lớn hơn mình.

Linh mò tay ra ngăn kéo đầu giường, lấy hộp diêm và cây nến cụt bà chủ nhà để sẵn từ đầu mùa bão. Mùi lưu huỳnh thoáng qua khi que diêm bật sáng — bùng lên rồi ổn định thành ngọn lửa nhỏ màu vàng hổ phách. Cô đặt nến lên đĩa sứ mẻ trên bàn, ngồi xuống.

Cuốn sách bìa nâu đang nằm úp ở góc bàn, chỗ cô để mỗi buổi tối trước khi ngủ. Linh không tự hỏi tại sao tay cô với sang đó — tay đã quen trước khi đầu kịp nghĩ.

Cô mở ra trang bỏ dở.

An đã dừng bút ở giữa câu. Không phải dấu chấm hỏi, không phải dấu chấm than — chỉ là câu văn còn đang chạy thì ngừng, như người đang nói bỗng quay đi nhìn ra cửa. Linh đã đọc đoạn ấy nhiều lần đến mức nhớ từng chữ: Minh nói rằng anh sẽ viết thư, nhưng em biết những lá thư từ miền Bắc gửi về có thể mất tháng trời, có thể không tới, có thể tới khi người nhận đã không còn ở địa chỉ cũ nữa —

Câu bỏ lửng từ năm 1964.

Linh lấy bút mực ra khỏi hộp bút — chiếc bút bi ngòi bạc cô mang từ Hà Nội, loại mực không nhòe khi ướt. Cô nhìn vào khoảng trắng sau dấu gạch ngang của An, rồi nhìn ra cửa sổ một lần.

Gió đập mưa vào kính thành từng tràng ngắn, như ai gõ ngón tay lên bàn.

Cô cúi xuống, viết.

Không phải Linh lên kế hoạch trước. Mười mấy ngày qua cô đã nghĩ đến đoạn kết ấy — trang cuối An bỏ dở, câu chuyện về Minh ra đi, về chiếc bàn bên cửa sổ nhìn xuống sông Thu Bồn mà An ngồi viết mỗi chiều — nhưng nghĩ đến không có nghĩa là sẵn sàng. Cô đã trả lời An qua những dòng bút chì nhỏ ở lề, đã nói chuyện với An qua những trang sách mà sáng ra nhìn lại cô vẫn chưa chắc là thật. Nhưng viết tiếp câu chuyện của người khác — đó là điều khác.

Tối qua, sau cuộc gọi của Tuấn, Linh nằm không ngủ được. Tuấn nói em thay đổi rồi với cái giọng không phán xét nhưng cũng không hiểu, và cô nhận ra mình không có gì để giải thích — không phải vì không muốn, mà vì bản thân cô cũng chưa tìm được từ nào đúng. Hội An đã làm gì với cô trong hai tháng này? Chỉ là cô đọc một cuốn sách và ngồi nghe mưa nhiều hơn bình thường? Hay là điều gì đó sâu hơn, chậm hơn, giống như mực thấm vào tờ giấy cũ — không ồn ào, không thể lấy ra?

Bây giờ thì cô biết. Đêm bão là đêm để viết.

Linh viết được một trang thì nến bắt đầu tàn lần đầu, sáp nhỏ giọt xuống đĩa sứ thành những vòng tròn nhỏ màu trắng đục. Cô nghiêng nến, để sáp chảy sang một phía cho ngọn lửa thẳng lại, rồi tiếp tục.

Bên ngoài mưa không ngừng — không phải mưa rào đến rồi đi mà là mưa bão, dày và đều, loại mưa mà người Hội An gọi là mưa nằm, cứ vậy mà nằm xuống cả đêm không dứt. Tiếng nước chảy qua máng xối nghe như tiếng suối nhỏ. Đường phố chắc đã thành dòng chảy — cô đã thấy ảnh ngập lụt Hội An trên mạng, phố cổ nước lên ngang gối, người dân chèo thuyền qua cửa hàng, đèn lồng in bóng xuống mặt nước vàng. Đêm nay chắc chưa đến mức ấy, bão nhỏ hơn bão năm ngoái, nhưng mưa đủ để thành phố thu mình lại, đủ để phố cổ yên tĩnh hơn ngày thường.

Linh thích điều đó.

Cô viết câu chuyện của An — không phải viết thay An, mà viết như thể cô đang ngồi cùng An ở bàn bên cửa sổ ấy, nhìn ra con sông cùng nhau. An đã để lại đủ dấu vết: cách An miêu tả mùi mực tàu trên giấy, cách An nghe tiếng guốc gỗ của người hàng xóm trên nền gạch hoa, cách An cảm nhận về Minh — không phải qua những câu kể trực tiếp mà qua những khoảng im lặng An chừa lại giữa các đoạn văn. Người viết giỏi không cần nói hết. Linh đã học điều đó từ những trang sách bìa nâu này, không phải từ lớp học.

Đến trang thứ ba, Linh nhận ra mình không còn cố viết đúng giọng An nữa — cô đang viết bằng giọng mình, nhưng giọng mình đã hấp thụ An đủ để ranh giới không còn sắc nét. Câu văn của Linh dài hơn An, ít hình ảnh sông hơn, nhưng có cùng cái nhịp — chậm, không vội, như người đã quyết định rồi nên không cần hối hả nữa.

Bốn trang. Năm trang.

Nến sắp tàn lần hai — lần này thật sự sắp tàn, sáp còn chưa đến một phân, ngọn lửa bắt đầu run rẩy và phả mùi khét nhẹ. Linh đặt bút xuống, ngẩng đầu lên.

Hai giờ sáng.

Ngoài cửa sổ, phố Hội An trong bão trông như một bức ảnh đen trắng bị ướt. Mái ngói âm dương trên dãy nhà đối diện bóng loáng dưới mưa, ánh sáng từ đâu đó — chắc từ điện thoại của ai trong nhà — hắt lên thành một vệt bạc mờ trên bề mặt gạch. Không có đèn lồng, không có đèn đường, không có cửa hàng nào còn sáng. Chỉ có mưa và gió và những mái nhà cổ cúi xuống chịu đựng như chúng đã chịu đựng hàng trăm năm nay.

Linh nhìn cảnh ấy lâu hơn cô nghĩ.

Đêm bão năm 1965, An đứng ở đây — không phải ở đây chính xác, nhưng cũng là Hội An, cũng là mưa như thế này, cũng là phố tối và sông Thu Bồn đầy nước. An đã ra bến sông lúc nửa đêm. Không có ai biết An nghĩ gì khi bước ra khỏi nhà, không có ai ghi lại — chỉ có cuốn sách bỏ dở còn nằm lại.

Cô tự hỏi: An có sợ không?

Không — câu hỏi ấy không đúng. Sợ hay không sợ không phải điều An nghĩ đến. Người ra đi trong đêm bão không phải người đang sợ hay không sợ — đó là người đã quyết định rồi, đã đi đến tận cùng của một suy nghĩ rồi bước ra ngoài, giống như câu văn bỏ dở: không phải bị ngắt ngang mà là đã đủ, đã xong với những gì cần nói trong trang giấy, phần còn lại thì thả cho gió giữ.

Ngọn nến tàn hẳn với một tiếng xì nhỏ.

Linh ngồi trong bóng tối, tay vẫn đặt trên cuốn sách, nghe mưa. Mưi giấy cũ và mùi sáp vừa tắt quyện vào nhau trong không khí ẩm, mùi của đêm đã đi qua nửa đường và chưa biết buổi sáng trông sẽ ra sao.

Cô không thắp nến mới.

Ngồi vậy thêm một lúc, rồi nhẹ nhàng khép cuốn sách lại — không gấp góc, không kẹp bút vào, chỉ khép lại như khép một cuộc trò chuyện đã xong phần mình cần nói. Đặt lên bàn, chỗ cũ.

Năm trang, bằng bút mực, trong đêm bão. Linh không biết có đủ không — đủ để hoàn thành điều An bỏ dở, đủ để cuốn sách coi là xong. Nhưng khi ngón tay cô chạm vào bìa nâu lần cuối trước khi rời bàn, cô cảm thấy bìa sách ấm hơn bình thường một chút — có thể do lòng bàn tay cô đã ấm lên sau mấy tiếng ngồi viết, có thể không phải vậy.

Cô nằm xuống giường mà không thay quần áo, nghe mưa tiếp tục gõ lên mái nhà.

Sáng ra, cô sẽ mở sách xem lại năm trang của mình — xem chữ có còn đó không, xem câu chuyện có tiếp tục như cô viết hay sách đã tự sắp xếp lại theo cách riêng của nó.

Nhưng đêm nay thì chưa. Đêm nay thì cứ để bão thổi.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →