🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Điện thoại rung lần thứ ba.

Linh nhìn tên hiển thị trên màn hình — Tuấn — rồi nhìn ra cửa sổ. Trời Hội An lúc tám giờ tối không tối hẳn, chỉ là một thứ xanh xám đặc quánh phủ xuống mái ngói, đèn lồng đỏ ngoài phố lên thưa thớt như những hòn than còn ấm. Mưa đã tạnh từ chiều nhưng mùi đất ẩm vẫn còn đó, len vào khe cửa, ngồi im dưới sàn gạch.

Lần thứ tư.

Cô bắt máy.

Mặt Tuấn hiện ra, rõ ràng đến mức Linh nhận ra anh vừa cắt tóc. Phòng anh sau lưng là cái tường trắng quen thuộc, góc khuất một tờ lịch treo lệch mà cô đã định gỡ xuống chỉnh lại nhiều lần nhưng không bao giờ làm.

"Ờ," anh nói. "Bắt máy rồi."

"Ờ."

Một giây lặng. Không khó chịu, chỉ là họ chưa tìm được nhịp.

"Hội An thế nào?" Tuấn hỏi. Câu hỏi quen — anh đã nhắn cái này hai lần trong tháng qua. Lần trước cô trả lời bằng một tấm ảnh đèn lồng phố cổ. Lần này không có ảnh nào trả lời thay.

"Ẩm," Linh nói. "Mưa nhiều hơn em tưởng. Và yên."

"Yên theo kiểu chán hay theo kiểu tốt?"

Cô nghĩ một chút. "Theo kiểu khác."

Tuấn gật đầu như thể hiểu, dù Linh biết anh chưa hiển hết. Không phải lỗi của anh — cô cũng chưa hiểu hết, chỉ là đang sống bên trong cái "khác" đó từng ngày.

Họ nói chuyện như vậy — từng câu một, thỉnh thoảng lặng vài giây, rồi lại tiếp. Tuấn hỏi cô ăn gì, cô kể về tô cao lầu chiều qua, về mùi tương đen đặc sánh và sợi mì dai như lụa. Anh hỏi công việc ở tạp chí, cô nói đang viết bài thứ hai, khác với bài đầu. Anh hỏi khác thế nào, cô nói không viết như hướng dẫn viên nữa. Anh cười — nụ cười quen, không thay đổi — và nói: "Nghe như em."

Khoảnh khắc đó Linh cảm thấy một thứ gì đó nhói nhẹ. Không phải đau. Chỉ là cảm giác của người chạm vào cạnh một đồ vật đã quen tay, biết chắc hình dạng của nó trước khi nhìn.

"Khi nào về?" Tuấn hỏi.

"Cuối tháng tám."

"Còn hơn ba tuần."

"Ừ."

Lặng lại. Lần này hơi dài hơn. Bên ngoài cửa sổ, ai đó đi xe đạp qua, tiếng bánh xe trên mặt đường ướt kéo một vệt âm thanh dài rồi tắt.

"Hà Nội có nhớ không?" anh hỏi. Câu hỏi nghe có vẻ đơn giản nhưng Linh biết không hẳn vậy. Anh không hỏi về Hà Nội. Anh hỏi về anh, về cái phòng đó, về cái tờ lịch treo lệch.

Cô suy nghĩ trước khi trả lời, và không nói dối.

"Có, nhưng không theo cách em tưởng. Em nhớ cái cảm giác quen — biết mình đang ở đâu, biết mình cần đi đâu. Ở đây em không biết. Và cái không biết đó nó..." cô dừng, tìm từ. "Nó không làm em sợ như trước."

Tuấn im. Anh nhìn cô — không phải nhìn màn hình, mà nhìn thật sự, cái nhìn của người đang cố hiểu một thứ đã thay đổi hình dạng.

"Em thay đổi rồi," anh nói.

Không phải phàn nàn. Không phải buộc tội. Chỉ là nhận xét — bình tĩnh như người đọc thời tiết.

"Ừ," Linh nói.

Và kỳ lạ là chỉ một chữ đó, cả hai đều hiểu rằng đó là câu trả lời đầy đủ nhất có thể có. Không cần giải thích thêm. Không cần xin lỗi hay bào chữa.

Họ nói vài câu nữa — những câu nhẹ hơn, về mẹ anh, về đứa bạn chung vừa bảo vệ luận văn xong, về một quán cà phê mới mở gần trường. Rồi Tuấn nói anh phải đi họp nhóm. Cô nói ừ. Anh nói chúc ngủ ngon. Cô nói cảm ơn.

Màn hình tối.

Linh ngồi im.

Cô không khóc. Cô cũng không thấy nhẹ nhõm theo cái nghĩa người ta hay nói — như buông một vật nặng xuống. Không phải vậy. Cảm giác gần hơn với lúc đọc xong một cuốn sách hay: không còn nữa, nhưng không mất đi — nó đã xảy ra, và cái đã xảy ra thì ở lại theo cách riêng của nó.

Cô nhìn bàn tay mình. Ngoài trời, đèn lồng ngoài phố lay động — không có gió, chỉ là hơi thở của đêm làm chúng chao nhẹ, in lên tường một vệt đỏ lờ mờ rồi mất.

Cô với tay lấy cuốn sách bìa nâu từ đầu giường.

Nó nằm im như thường lệ. Mặt bìa sờn, góc dưới bên phải hơi quăn — không phải do cô, là do thời gian. Linh mở ra trang cô đã đánh dấu bằng một sợi chỉ đỏ mỏng, và những chữ An viết ở lề hiện ra trong ánh đèn vàng của bóng đèn đầu giường.

Chữ bút mực, hơi nghiêng sang phải — nét chữ của người quen viết nhanh khi nghĩ đang chạy trước tay.

"Trong sáng với bản thân trước đã. Rồi mới nói chuyện được với người khác."

Linh đọc câu đó lần đầu là hôm qua, đọc lại lần này là khác. Hôm qua cô đọc như đọc lời khuyên — nghe có lý, gật đầu, ghi nhớ. Tối nay cô đọc như đọc một câu đã xảy ra rồi, không phải lời khuyên nữa mà là mô tả.

Trong sáng với bản thân. Cô vừa nói thật với Tuấn — không phải tàn nhẫn, không phải tử tế giả tạo. Thật theo cách cô có thể nói vào lúc này. Ừ, em thay đổi rồi. Không giải thích, không xin lỗi, không hứa hẹn.

Và anh cũng không yêu cầu thêm gì.

Có lẽ đó là cách hai người trưởng thành kết thúc một thứ gì đó — không phải bằng tiếng sầm của cánh cửa, mà bằng tiếng cửa khép nhẹ, cẩn thận, tay vẫn đặt trên tay nắm thêm một giây trước khi buông.

Linh nhìn trang sách lâu hơn cần thiết. Phía dưới câu An viết, còn một khoảng lề trắng. Cô với tay lấy bút chì trên bàn — cái bút chì mòn gần hết, ruột chì chỉ còn đủ dài cho vài dòng nữa.

Cô chưa viết gì.

Chỉ đặt đầu bút lên trang, cảm nhận độ nhám của giấy cũ dưới đầu bút chì, rồi để tay cô dừng ở đó.

Bên ngoài cửa sổ, ai đó gõ chuông xe đạp — một tiếng, ngắn, rồi tắt hẳn vào đêm Hội An đang ngủ dần.

Sáng mai cô sẽ nộp bài thứ hai cho tạp chí.

Và đêm nay, có lẽ, cô sẽ viết thêm một đoạn ngắn vào cuốn sách — không phải trả lời An, mà chỉ là ghi lại một thứ cô vừa hiểu ra, trước khi nó nhạt đi theo giấc ngủ.

Hết Chương 26

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 27
← TrướcTiếp →