Sáng ra, điện về lúc gần bảy giờ.
Linh biết vì cái quạt trên trần bắt đầu quay — chậm, rồi nhanh dần, tiếng vo ve quen thuộc của mấy tuần qua. Cô đang nằm trên giường, mắt chưa mở hẳn, tay còn cuộn quanh gối. Đêm qua cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay — ngọn nến đã tắt từ trước, chỉ còn mùi sáp nguội lơ lửng trong phòng như một dấu nhắc nhở.
Cô ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ.
Bầu trời Hội An sau bão có màu trắng đục, không xám, không xanh — trắng kiểu bạc mệt mỏi sau một đêm dài gió giật. Phố dưới kia còn ướt. Vài chiếc lá chuối bị xé rách nằm chênh vênh trên mặt đường, bên cạnh một cành nhỏ gãy lìa. Không có gì đổ vỡ lớn — bão đêm qua nhỏ thôi, chỉ đủ để gió rít qua khe cửa và mưa đập vào tường nghe như tiếng ai gõ không ngừng.
Cuốn sách bìa nâu vẫn nằm trên bàn, ngay chỗ cô để lại trước khi ngủ.
Linh đi đến, nhấc lên. Bìa sách hơi ẩm — không phải vì mưa, mà có lẽ vì độ ẩm của đêm bão thấm vào phòng qua mọi khe hở. Cô lật đến trang cô đã viết cuối cùng đêm qua, ngón tay dò theo các hàng chữ bút chì. Năm trang. Chữ Linh — nét vội hơn bình thường, một chỗ dây mực bút chì lem một chút vì cô đặt tay không cẩn thận. Tất cả vẫn còn. Cô từng lo mơ hồ rằng chữ sẽ biến mất qua đêm, như nhiều thứ khác trong cuốn sách này đã từng không giải thích được.
Nhưng chữ vẫn còn.
Cô thở ra.
Rồi lật tiếp.
Trang thứ sáu — tức là trang ngay sau chỗ cô dừng bút đêm qua — không trắng.
Linh đứng yên. Cô không ngồi xuống, không đặt sách xuống bàn. Cô đứng giữa phòng, ánh sáng ban mai lọc qua cửa sổ chiếu xiên lên mặt trang, và đọc.
Chữ không phải của cô.
Không phải bút chì — mực, màu nâu của mực cũ đã phai qua nhiều thập kỷ, nhưng vẫn đủ rõ. Nét chữ nắn nót, đều đặn, hơi nghiêng sang phải, có một vài chỗ dừng lại như người viết suy nghĩ một lúc rồi tiếp. Linh đã quen với kiểu chữ này. Cô đã đọc nó suốt hai tháng qua, đã trả lời nó bằng bút chì ở lề sách, đã mang nó trong đầu đi ngủ nhiều đêm.
An.
Hai trang. Chữ An viết tiếp vào ngay sau chỗ Linh bỏ dở.
Câu chuyện trong sách — cô gái đứng ở ngã tư không biết rẽ đường nào — vẫn đang ở đó. Linh đã viết năm trang tối qua, đã dẫn nhân vật đến sát khoảnh khắc quyết định, đã để cô gái đứng giữa bốn hướng gió thổi về bốn phía. Đến đó Linh dừng. Vì cô chưa biết tiếp theo sẽ ra sao.
An biết.
Linh đọc chậm rãi trong ánh sáng trắng buổi sáng sau bão.
Trong hai trang của An, cô gái ở ngã tư không rẽ về hướng nào cả. Không trái, không phải, không tiến, không lùi. Cô ngồi xuống — giữa ngã tư, trên mặt đường còn ướt sau mưa, trải một mảnh vải mang theo từ nhà — và lấy giấy ra viết. Không phải viết về đường nào sẽ đến đâu. Chỉ viết về khoảnh khắc đang ở, về mặt đường lạnh dưới tấm vải, về tiếng gió còn sót lại sau cơn bão đêm qua, về mùi đất ướt quen thuộc và xa lạ cùng một lúc. Người qua đường nhìn cô, có người dừng lại hỏi, cô chỉ lắc đầu cười. Cô ngồi viết cho đến khi trang giấy đầy.
Câu cuối cùng trong hai trang của An:
Có lẽ không phải chọn đường — mà là chọn cách đứng.
Linh đọc câu đó hai lần. Rồi đặt sách xuống bàn.
Phòng im lặng. Quạt trần quay. Ngoài cửa sổ, mưa sau bão còn rỉ rả — không phải mưa lớn, chỉ là nước còn rơi từ mái ngói xuống rãnh đất, từ tán lá xuống mặt phố, lẹt đẹt, lẹt đẹt, như tiếng ai đang gõ nhẹ và không vội.
Cô không khóc. Không biết tại sao cô nghĩ mình sẽ khóc, nhưng cô không khóc.
Cô chỉ ngồi xuống ghế, đặt hai tay lên mặt bàn, nhìn ra cửa sổ.
Phố Hội An sau bão trông cũ hơn bình thường — kiểu cũ không phải vì mọi thứ hư hại, mà vì mưa rửa trôi bụi đi, để lộ màu thật của tường rêu, của ngói âm dương, của những cánh cửa gỗ đã ngả sang màu nâu sẫm qua nhiều mùa mưa. Một người đàn ông già đang dùng chổi tre quét lá chuối khỏi vỉa hè. Một đứa trẻ ở nhà đối diện thò đầu ra cửa sổ nhìn xuống đường, tay cầm cái bánh ăn dở.
Linh nghĩ đến Tuấn — nhưng chỉ một thoáng, rồi thôi. Không phải vì không còn gì, mà vì lần này khi nghĩ đến anh, cô không cảm thấy mình đang chạy trốn hay đang bào chữa. Chỉ là nhớ — nhớ kiểu nhớ người mình đã quen ở một đoạn đường, rồi đường rẽ đi.
Cô nghĩ đến bốn năm đại học, đến cái luận văn chưa viết xong, đến bản thảo truyện ngắn cô để dở trong ổ cứng từ hồi năm hai, đến tên cô trên trang tạp chí Cổ Đô với bài thực tập đầu tiên tuần trước.
Rồi cô nghĩ đến An — không phải An trong sách, mà An thật, người đã ngồi đâu đó trong một căn nhà phố Hội An năm sáu mươi mấy năm trước, viết những trang chữ nắn nót này, gửi đi bị từ chối, viết tiếp, rồi một đêm bão tháng Mười đi ra bến sông và không về.
An không chọn con đường nào vì bão không cho cơ hội.
Nhưng trước đó — những năm trước đó — An đã chọn cách đứng. Cứ viết. Không cần ai xác nhận trước.
Linh cúi xuống, mở sổ nhỏ của mình — không phải cuốn sách bìa nâu, mà cuốn sổ riêng cô mang từ Hà Nội vào, cuốn đã ghi đầy những câu quan sát lặt vặt của hai tháng thực tập: màu đèn lồng lúc trời chạng vạng, tiếng guốc gỗ trên đường đá, mùi cơm gà trộn rau húng từ quán góc phố, câu hỏi của một bà cụ bán rau: con người Hà Nội à, nhìn quen quen.
Cô mở trang mới. Ghi xuống câu của An.
Có lẽ không phải chọn đường — mà là chọn cách đứng.
Rồi gạch dưới.
Bên ngoài, mưa rỉ rả từ mái ngói xuống. Mùi đất ướt theo gió thổi vào phòng — mùi Hội An sau bão, mùi cô sẽ nhớ lâu hơn nhiều thứ khác ở đây. Cuốn sách bìa nâu nằm yên trên bàn, hai trang chữ mực nâu cũ đang chờ.
Chiều nay cô sẽ mang nó về chỗ cũ.
Nhưng sáng nay, cô ngồi thêm một lúc — tay cầm bút, sổ mở, nghe mưa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 29 →