🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi sáng thứ Ba, Linh mở sách trước khi pha trà.

Điều này không phải thói quen cũ của cô. Thói quen cũ là nhìn điện thoại trước — xem Tuấn có nhắn gì không, xem mình có bỏ lỡ điều gì không. Nhưng ở Hội An, sau ba tuần, cô nhận ra mình đã thôi nhìn điện thoại trước. Thay vào đó là cuốn sách bìa nâu nằm trên đầu giường, trang giấy còn giữ hơi ẩm của đêm.

Hôm nay có mưa nhỏ từ rạng sáng. Tiếng mưa rơi trên mái ngói âm dương như tiếng ai đó gõ nhẹ lên mặt bàn — không vội, không nặng, chỉ đủ để biết mình đang còn đây. Căn phòng trọ nhỏ của Linh nhìn ra con hẻm lát đá, và mỗi buổi sáng mưa thì mùi rêu bốc lên từ kẽ đá, trộn với mùi gỗ ẩm của khung cửa sổ cũ — một thứ mùi mà ở Hà Nội cô không bao giờ gặp.

Cô lật đến trang cô đã gấp lại đêm qua.

Chữ của An vẫn ở đó, ở lề trái, viết bằng mực nâu nhạt như màu trà nguội: Bạn đã từng thấy cô đơn giữa người mình yêu chưa?

Linh cầm bút chì lên. Mút đầu bút. Rồi viết nhỏ ở lề phải, chữ nghiêng theo thói quen của sinh viên văn chương: Có. Nhiều lần.

Gấp sách lại. Đứng dậy pha trà.

Đó là cách họ nói chuyện — không phải thư từ chỉnh tề với lời chào và lời kết, mà như hai người ngồi chung bàn, mỗi người nhìn ra một hướng khác nhau, thỉnh thoảng nói thêm một câu.

Linh bắt đầu ghi chép lại từng trao đổi vào cuốn sổ nhỏ riêng — cuốn sổ bìa xanh cô mua ở chợ Hội An từ tuần đầu, định dùng để ghi tài liệu thực tập. Nay trong đó đầy những câu ngắn, ghi theo ngày, như nhật ký mà không phải nhật ký.

Thứ Hai: An hỏi về Hà Nội. Viết: "Thành phố đó bây giờ thế nào?"

Linh đã mất một lúc để trả lời câu đó. Không phải vì khó — mà vì cô không biết chọn phần nào của Hà Nội để kể. Cuối cùng cô viết: Ồn. Xe máy nhiều lắm, sáng nào cũng kẹt đường từ Cầu Giấy xuống Đống Đa. Không khí những ngày không có gió thì nặng, đứng trên cầu Long Biên buổi chiều thấy cả lớp bụi mờ trên mặt sông. Nhưng cũng có những buổi sáng sớm mùa thu, trước khi xe cộ đổ ra, Hà Nội đẹp lắm — như cũ lắm.

Và cà phê trứng. Cô uống bao giờ chưa?

Lần đó cô đợi hai tiếng đồng hồ. Rồi mở sách ra.

An viết ở lề dưới, chữ nhỏ hơn thường lệ, như người đang cố giữ chỗ trống cho dòng tiếp theo: Chưa. Nghe có vẻ lạ — trứng trong cà phê. Nhưng mà ồn thật à. Tôi nghĩ tôi không hợp với ồn ào. Hội An ngày trước không ồn như vậy — buổi tối đi bộ từ nhà xuống bến sông, không nghe gì ngoài nước và gió và đôi khi tiếng ai đó hát trong nhà.

Linh đọc đoạn đó hai lần. Lần thứ hai, cô chú ý câu "ngày trước" — và An dùng từ đó một cách bình thản, không giải thích thêm. Như người biết mình đang nói về thời gian đã qua mà không cần ai xác nhận.

Thứ Ba: An hỏi về Tuấn.

Hỏi đột ngột, không dẫn vào, chỉ là một câu nằm giữa trang, dưới đoạn An vừa kể về Minh — về buổi chiều hai người ngồi bên sông Hoài, Minh nói mình sắp đi, An không khóc nhưng tay siết chặt bút mực đến vỡ nét chữ:

Người bạn đang chạy trốn khỏi — tên gì?

Linh nhìn câu đó lâu. Rồi viết: Tuấn. Anh ấy không làm gì sai. Anh ấy tốt. Chúng tôi quen nhau ba năm.

Đóng sách. Ra ngoài đi bộ một vòng quanh phố cổ. Mưa lất phất. Đèn lồng ướt, màu đỏ và vàng loang trên mặt đường đá ướt như tranh ai vẽ rồi chưa kịp khô. Cô mua một cái bánh mì pate ở tiệm góc đường, đứng ăn dưới mái hiên, nhìn người ta qua lại.

Một tiếng sau, cô về và mở sách.

An viết dài hơn thường lệ, chữ hơi nghiêng như người đang hơi vội:

Ba năm là dài. Đủ để quen với cách một người thở, cách họ im lặng. Minh và tôi cũng ba năm trước khi anh ấy đi. Tôi nhớ mình cứ nghĩ: nếu anh ấy tốt, nếu anh ấy không làm gì sai, thì tại sao mình lại thấy ngột thế? Sau này tôi mới hiểu — đôi khi người ta không làm mình tổn thương. Người ta chỉ giữ mình ở một chỗ mà mình chưa sẵn sàng ở lại.

Anh Tuấn anh ấy — anh ấy muốn bạn như thế nào?

Linh đọc câu hỏi cuối rồi nhìn ra cửa sổ. Mưa đã tạnh. Con hẻm dưới kia có một chú mèo vằn đang ngồi liếm chân trên bậc đá, bình thản như chưa bao giờ ướt.

Cô viết: Anh ấy hay nói tôi không đủ trong sáng với anh ấy. Rằng tôi cứ giữ gì đó lại, không chịu mở hết ra.

Gấp sách. Pha trà. Ngồi nhìn hơi nước bốc lên từ miệng chén.

Nửa tiếng sau, cô mở ra.

An chỉ viết một câu, nhỏ, nằm sát lề dưới như sợ chiếm chỗ:

Vậy là anh ấy yêu phiên bản anh ấy muốn bạn là, không phải bạn thật.

Linh không viết gì vào lề hôm đó.

Để trang sách im lặng.

Đó cũng là một cách trả lời, cô nghĩ — và cô nghĩ An hiểu điều đó.

Buổi tối, cô ngồi ghi vào sổ xanh: Có những câu nói đúng quá đến mức không cần xác nhận. Chỉ cần để nó nằm đó. Như một vết thương đã đóng vảy — đụng vào thì đau, nhưng đau theo kiểu khác rồi.

Bên ngoài, tiếng mưa lại bắt đầu — lần này nặng hơn, gõ đều trên mái ngói. Trong ánh đèn vàng của căn phòng trọ, cuốn sách bìa nâu nằm khép trên bàn, im lặng theo cách riêng của nó.

Linh nhìn cuốn sách, nghĩ đến việc mang nó đến tiệm tối nay — không phải để trả, chỉ để ngồi với cụ bà Miền trong cái im lặng thường của tiệm, và có lẽ lần này cô sẽ kể. Cô chưa kể với ai, không phải vì sợ người ta không tin, mà vì cô chưa biết kể từ đâu.

Nhưng tối nay, có thể cô đã biết.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →