🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm đó Linh dậy trước khi tiếng chuông chùa gõ vào không khí.

Không hẳn là thức dậy — đúng hơn là cô nằm trong trạng thái lơ lửng giữa ngủ và thức, nghe tiếng mưa vẫn còn gõ trên mái ngói từng giọt rời rạc, chậm hơn đêm qua, như thể cơn mưa cũng mệt và đang cố kéo thêm chút nữa trước khi dừng hẳn. Phòng trọ của Linh có một cái cửa sổ nhìn ra con hẻm. Hẻm vắng. Ai đó đặt chậu cúc vạn thọ màu vàng trước thềm từ tối qua và bây giờ hoa ướt đẫm, cúi xuống nhưng không gãy.

Linh ngồi dậy lúc còn chưa sáng hẳn.

Cuốn sách bìa nâu vẫn nằm trên bàn đúng chỗ cô để hôm qua. Cô nhìn nó một lúc từ trên giường, như kiểm tra xem nó có dịch chuyển trong đêm không. Nó không dịch chuyển. Dĩ nhiên là không.

Cô xuống bếp đun nước, pha trà túi loại đơn giản nhất vì cô chưa học cách pha trà mạn theo kiểu bà Miền. Trà xanh đựng trong cái ly thủy tinh dày, tỏa hơi. Cô bưng lên bàn, ngồi trước cuốn sách, nhìn nó thêm một lúc, rồi mở ra trang 43.

Chữ bút chì của cô hôm qua vẫn còn đó, nhạt và nhỏ dọc theo lề trái: Tôi đang ở 2024. Cũng ở Hội An. Tên tôi là Linh.

Không có gì khác.

Cô nhấp một ngụm trà, cảm giác hơi nóng trôi xuống cổ họng. Ngoài cửa sổ tiếng mưa thưa dần, còn lại mùi đất ẩm quen thuộc của phố cổ — mùi rêu, mùi ngói cũ, mùi gì đó không đặt tên được nhưng Linh đã nhận ra từ ngày đầu đến đây, cái mùi khiến cô có cảm giác Hội An không hoàn toàn thuộc về hiện tại, rằng nó đang tồn tại ở một điểm trung gian nào đó mà người ta chỉ có thể cảm chứ không lý giải được.

Cô cầm bút chì lên. Đặt xuống. Cầm lại.

Rồi viết, vẫn chữ nhỏ, vào lề dưới dòng hôm qua:

Không chắc. Anh Tuấn hay nói tôi không đủ trong sáng với anh ấy.

Cô gấp sách lại.

Đặt bút chì lên mặt bìa như một cái chặn sách ngẫu hứng, rồi đứng dậy ra cửa sổ. Mưa đã gần tạnh. Trên đường hẻm, một người đàn ông đẩy xe đạp đi qua, giỏ sau chở mấy bó rau muống còn ướt. Tiếng bánh xe lăn trên đá xanh rêu. Tiếng chó đâu đó sủa một tiếng rồi thôi.

Linh pha thêm trà. Lần này cô không ngồi trước sách mà ngồi trên ghế gần cửa sổ, nhìn ra ngoài, tự hỏi tại sao cô lại viết câu đó. Về Tuấn. Cô không định viết về anh. Cô thậm chí không định giải thích bất cứ điều gì. Chỉ là câu đó bước ra từ tay cô trước khi cô kịp nghĩ — như thể nó đã chờ sẵn.

Không đủ trong sáng.

Câu đó Tuấn nói lần cuối, hôm chia tay, giọng không tức giận mà mệt mỏi, như người đã cố giải một bài toán quá lâu. Cô không bác bỏ. Cô cũng không xin lỗi. Cô chỉ nhìn ra cửa sổ — hôm đó ở Hà Nội trời cũng mưa, mưa phùn tháng Ba lạnh và dai dẳng — và cô nghĩ: có thể anh đúng. Hoặc có thể "trong sáng" không phải thứ tôi có thể cho. Cô không biết phân biệt hai khả năng đó.

Nửa giờ trôi qua.

Có lẽ hơn. Cô không nhìn đồng hồ.

Rồi cô quay lại bàn, mở cuốn sách ra.

Trang 43. Chữ của cô vẫn đó. Nhưng phía dưới, trong khoảng trắng của trang mà trước đây là phần cuối đoạn văn An viết về một chiều tháng Chín ngồi bên bờ sông chờ Minh — giờ có thêm một câu, mực nâu nhạt, nét chữ nhỏ và nghiêng:

Trong sáng với người khác hay trong sáng với bản thân? Tôi hay nhầm hai thứ đó.

Linh đặt ngón tay lên dòng chữ, không chạm hẳn vào mực, chỉ để ngón tay lơ lửng cách mặt giấy chừng một ly. Giấy vẫn mát và hơi ẩm theo kiểu đặc trưng của giấy cũ trong nhà có độ ẩm cao.

Cô đọc lại câu đó ba lần.

Lần đầu, cô không hiểu ngay.

Lần thứ hai, cô bắt đầu thấy câu hỏi.

Lần thứ ba, cô để sách xuống mặt bàn, nhìn lên trần nhà, và nhận ra mình không biết câu trả lời.

Trong sáng với người khác hay trong sáng với bản thân? Tuấn muốn cô rõ ràng hơn với anh — nói thẳng cô muốn gì, cô cần gì, cô thấy gì ở mối quan hệ này. Nhưng có một phần cô không nói được không phải vì cô giấu, mà vì cô thực sự không biết. Cô không biết mình muốn gì. Cô không biết mình sẽ làm gì sau khi tốt nghiệp. Cô không biết liệu mình có viết hay không, có dám viết hay không, có xứng đáng viết hay không. Làm sao trong sáng với người khác khi với bản thân cô còn mờ đục hoàn toàn?

Cô ngồi với câu hỏi đó một lúc lâu. Không cố giải. Chỉ ngồi.

Bên ngoài phố bắt đầu có tiếng người, tiếng xe đạp, tiếng ai đó mở cửa hàng kéo lê cánh gỗ trên nền gạch. Hội An mùa hè buổi sáng sớm có cái nhẹ nhàng đặc biệt trước khi khách du lịch kéo đến — phố còn thuộc về người ở, tiếng nói còn là tiếng địa phương chứ không phải tiếng Anh hay tiếng Hàn xen vào.

Linh cầm bút chì lên, viết vào lề trang kế tiếp — trang 44, vẫn nhỏ, vẫn nhạt:

An đang viết câu chuyện về điều gì?

Cô gấp sách lại lần nữa. Lần này cô không đợi nửa giờ. Cô mở ngay ra, chỉ đủ thời gian để đặt bút chì xuống và nhấp một ngụm trà.

Câu trả lời đã ở đó, cùng mực nâu nhạt, cùng nét chữ nhỏ:

Về những điều chưa hoàn thành. Còn bạn thì đang trốn điều gì?

Linh nhìn câu đó lâu hơn câu trước.

Còn bạn thì đang trốn điều gì.

Không có dấu hỏi ở cuối. Không biết vô tình hay cố ý — cô tự hỏi An có biết mình đang không đặt dấu hỏi không, hay chỉ là cây bút mực năm 1963 không đủ mực cho một dấu hỏi. Câu không dấu hỏi ấy lại nặng hơn câu có dấu hỏi. Nó không hỏi. Nó xác định.

Đang trốn.

Chứ không phải đang nghĩ, đang cân nhắc, đang chưa quyết định. Trốn.

Linh đặt ngón tay lên dòng chữ. Lần này cô chạm hẳn vào mặt giấy. Mực khô rồi, chỉ còn lại vết hằn nhẹ trên sợi giấy. Cô không biết giải thích điều này như thế nào. Cô cũng không muốn giải thích. Giải thích có vẻ sẽ làm hỏng thứ gì đó.

Cô lấy cuốn sổ nhỏ ra khỏi túi — cái sổ cô mang theo để ghi chép cho bài thực tập, bây giờ đang dùng để ghi những thứ khác hoàn toàn — và chép lại cả hai câu của An vào đó. Chữ cô nhỏ, ngay ngắn, mực xanh khác hẳn với nét nâu trong sách:

Trong sáng với người khác hay trong sáng với bản thân? Tôi hay nhầm hai thứ đó.

Về những điều chưa hoàn thành. Còn bạn thì đang trốn điều gì?

Cô gạch chân dưới chữ trốn. Nhìn nó. Không gạch thêm gì nữa.

Trà trong ly đã nguội. Bên ngoài, một ai đó treo thêm đèn lồng đỏ trước hiên — màu đỏ của đèn lồng Hội An buổi sáng khác với buổi tối, không lung linh, chỉ trầm và yên, như màu của thứ gì đó đã quen với vị trí của mình.

Linh nhìn đèn lồng một lúc, rồi nhìn xuống cuốn sách.

Cô chưa trả lời câu hỏi của An. Chưa viết gì vào lề trang 44 ngoài câu hỏi của mình.

Cô biết An đang chờ.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →