🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm đó Linh ngồi im trên giường khách sạn với cuốn sách đặt trên đùi và cây bút chì cầm trong lòng bàn tay, không viết.

Cây bút chì là loại 2B mà cô hay dùng để phác thảo ý tứ trong sổ tay — nét nhạt, mờ, dễ tẩy. Cô đã lấy nó ra từ mười lăm phút trước. Nhưng tay không chịu cử động.

Bên ngoài cửa sổ, phố Hội An đang vào khoảng chín giờ tối. Tiếng guốc ai đó gõ nhịp trên đường đá xanh rêu. Mùi nhang từ ngôi nhà thờ tộc đầu phố lãng vào không khí, hòa với mùi ẩm của mưa vừa tạnh — thứ mùi đặc trưng mà Linh không tìm được từ nào để gọi ngoài "mùi của Hội An ban đêm". Đèn lồng đỏ hắt ánh xuống mặt đường ướt, những vệt màu dài mà run rẩy như không chắc mình có nên ở đó không.

Cô nhìn trang sách.

Trang 43. An đã viết — hay đã để lại, hay đã gửi, cô không biết phải dùng động từ nào cho đúng — câu đó ở cuối chương mười bảy: Tôi không biết ai sẽ đọc những điều này, hay khi nào. Nhưng sáng nay tôi có cảm giác lạ — như có người đang ở...

Câu bỏ lửng. Như thể An đã dừng bút giữa chừng, hay như thể cuốn sách chưa quyết định kể tiếp hay không.

Linh đặt đầu bút chì vào mép trắng bên phải trang sách. Khoảng trắng đó rộng chừng một ngón tay — không nhiều, nhưng đủ để viết một dòng nhỏ.

Mình có điên không?

Câu hỏi hiện lên trong đầu cô hoàn toàn bình tĩnh, không lo lắng, chỉ như một quan sát. Cô đang cân nhắc viết vào lề một cuốn sách cũ bởi vì cô nghĩ người đã viết cuốn sách đó — người đã mất từ năm 1965 — có thể sẽ đọc được. Đó là định nghĩa của điên. Hoặc của những người viết văn. Cô không chắc ranh giới ở đâu.

Rồi cô viết.

Chữ nhỏ, nghiêng nhẹ theo thói quen, bút chì nhạt đến mức phải nhìn kỹ mới thấy: Tôi đang ở 2024. Cũng ở Hội An. Tên tôi là Linh.

Cô đặt bút xuống. Nhìn vào ba câu vừa viết một lúc, như chờ xem có gì xảy ra.

Không có gì xảy ra.

Tất nhiên là không. Cô gấp sách lại, đặt lên bàn cạnh giường, và nằm nhìn lên trần nhà.

Trần nhà khách sạn cũ, loại nhà phố cổ được cải tạo lại, có một vết nứt nhỏ chạy từ góc tường ra đến giữa — đường nứt theo hình chữ Z lệch, như ai đó đã vẽ bản đồ lên đó rồi bỏ dở. Cô nằm nhìn vết nứt và nghĩ đến Tuấn.

Tuấn đã nhắn tin buổi chiều: "Em ổn không? Hội An có mưa không?"

Cô chưa trả lời. Không phải vì giận, mà vì cô không biết phải trả lời thế nào. Có mưa. Em ổn. Em đang viết vào lề một cuốn sách cũ năm 1963 và có thể đang mất trí. Không câu nào trong số đó nghe có vẻ là câu trả lời đúng cho "Em ổn không?"

Cô ra ban công.

Phố bên dưới đã thưa người. Một đôi khách du lịch nước ngoài chụp ảnh đèn lồng, cô gái cười, ánh đèn đỏ đổ xuống tóc cô ấy như mật ong. Một ông già ngồi trước hiên nhà đối diện, tay cầm quạt nan không quạt, chỉ giữ trong lòng bàn tay như một thứ quen thuộc cần ôm. Từ đâu đó vọng lên mùi cá nướng — hàng bên hẻm chắc vẫn còn khách.

Linh đứng ở ban công cho đến khi bụng bắt đầu réo.

Cô xuống đường mua bánh mì. Quán ở góc phố, bà chủ trung tuổi đã quen mặt cô sau mấy tuần, hỏi "thêm pa tê không" mà không cần đợi cô gọi. Cô gật đầu. Bánh mì nóng, vỏ giòn vỡ vụn khi cắn, nhân thơm mùi hành lá và tiêu — thứ mùi đơn giản đến mức cô thấy mình đang sống rất thật ở một nơi rất thật, không phải trong trang sách nào cả.

Cô vừa đi vừa ăn, qua cầu Nhật Bản, nhìn xuống sông Hoài tối và lặng. Đèn phản chiếu dưới nước lắc lư nhẹ — mưa tạnh nhưng mặt sông vẫn còn gợn từ những giọt cuối. Cô nghĩ đến An, đến câu chuyện bà Miền kể, đêm bão tháng Mười, ra bến sông, không về nữa. Cô nhìn mặt nước và hiểu tại sao người ta ra đây. Không phải vì chết, mà vì cần một chỗ để đứng với bầu trời mà không có ai hỏi mình đang làm gì.

Cô ăn xong bánh mì, đứng thêm một lúc, rồi quay về.

Mở sách trước khi ngủ. Thói quen đã thành tự động — tay với lấy cuốn sách bìa nâu trước khi tay kia tắt đèn đầu giường.

Trang 43.

Chữ bút chì của cô vẫn còn đó, nhạt và nhỏ, nép vào lề phải: Tôi đang ở 2024. Cũng ở Hội An. Tên tôi là Linh.

Cô nhìn xuống phần văn bản in — phần chữ đen chính của trang sách, nơi câu văn của An dừng lại lơ lửng từ tối qua.

Có một câu mới.

Cô chắc chắn tối qua chưa có câu đó. Cô đã đọc trang này ba lần, cô nhớ từng dòng, từng khoảng cách giữa các đoạn. Nhưng bây giờ, ngay dưới chỗ câu bỏ dở, trong cùng loại chữ in của phần còn lại — không phải bút chì, không phải chữ viết tay, mà là loại chữ đã được in sẵn vào trang từ trước — là một câu:

Linh. Tên đẹp. Có phải tên là Linh thì người cũng trong sáng không?

Linh nằm im. Sách vẫn mở trên ngực, đầu ngón tay cô đặt nhẹ lên dòng chữ đó như cần xác nhận nó có thật — giấy lạnh và hơi nhám, mực in khô và thật như mọi dòng chữ khác trong cuốn sách.

Bên ngoài, tiếng guốc xa dần, rồi tắt hẳn. Phố Hội An đã ngủ hay gần ngủ, chỉ còn đèn lồng thắp một mình.

Cô không trả lời câu hỏi đó tối nay. Nhưng cô cũng không gấp sách lại.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →