Một tháng sau, tôi ngồi tại bàn làm việc của mình trong văn phòng nhân sự của một công ty sản xuất bao bì vừa và nhỏ ở Quận 7, không gian nhỏ hơn nhiều so với tầng 6 rộng rãi của Renlyn, nhưng ấm cúng theo một cách khác.
Bàn làm việc của tôi kê cạnh một ô cửa sổ nhỏ nhìn ra bãi đậu xe của công ty, không có view thành phố như tầng 6 Renlyn, nhưng ánh nắng buổi sáng chiếu vào đều đặn, ấm áp theo cách một văn phòng nhỏ vẫn giữ được mà những toà nhà cao tầng đôi khi đánh mất.
Công việc ở đây đơn giản hơn, chấm công, xử lý bảo hiểm xã hội, hỗ trợ tuyển dụng cho một đội ngũ chỉ khoảng năm mươi người, không có Điểm Giữ Chân, không có folder khoá bí ẩn, không có nghi thức Bàn Giao nào chờ đợi ai ở cuối kỳ thử việc. Chỉ là công việc nhân sự bình thường, đúng như những gì tôi từng học ở trường, không nhiều hơn, không ít hơn.
Tôi xin được việc này chỉ hai tuần sau khi rời Renlyn, một phần nhờ kinh nghiệm thật sự tôi tích luỹ được, một phần nhờ Hân giới thiệu qua một mối quan hệ quen biết. Lương thấp hơn Renlyn một chút, nhưng tôi không còn phải tính toán từng ngày trong một cuộc đếm ngược nào nữa.
Điện thoại tôi rung lên một tin nhắn từ Bách, đã ổn định ở công ty mới của anh được gần một tháng, một công ty phần mềm nhỏ chuyên làm hệ thống quản lý kho cho các doanh nghiệp vừa. "Hôm nay anh chính thức hết thử việc, qua bình thường, không có gì kỳ lạ hết." Anh nhắn, kèm một biểu tượng cười.
Tôi nhắn lại, chúc mừng anh, cả hai vẫn giữ liên lạc đều đặn, không thường xuyên như những ngày cùng nhau lần tìm năm cái ghế, nhưng đủ ấm để cả hai biết mình vẫn còn ở đó cho nhau, một tình bạn đã đi qua một cuộc khủng hoảng lớn cùng nhau, giờ đang tìm lại nhịp điệu bình thường của riêng nó, chưa vội gọi tên thành điều gì khác hơn.
Giờ nghỉ trưa, tôi tình cờ nghe được hai đồng nghiệp mới bàn tán về một công ty công nghệ đang nổi trong ngành, nhắc tới cái tên Renlyn với vẻ ngưỡng mộ vì vừa công bố một vòng gọi vốn thành công. Tôi ngồi im, ăn nốt phần cơm của mình, không tham gia vào cuộc trò chuyện đó.
Chiều hôm đó, một người quen cũ ở Renlyn, không phải Bách hay anh Huy, mà một người tôi chỉ từng chào hỏi vài lần, nhắn tin hỏi thăm, kể rằng chị Diệu gần đây đề xuất một số thay đổi trong quy trình đánh giá thử việc, rút ngắn thời hạn xuống đúng khung luật cho phép ở một vài vị trí, một thay đổi nhỏ, âm thầm, không ai biết lý do thật sự đằng sau, chỉ nghĩ đơn giản là công ty đang "cải thiện trải nghiệm nhân viên".
Tôi nhớ lại câu chị Diệu nói tối trước ngày Bàn Giao, về việc chị tin ở lại là cách bảo vệ những người tới sau, một niềm tin tôi từng thấy có phần tự lừa dối. Tin nhắn này không xoá được sự hoài nghi đó, nhưng cũng không cho phép tôi phủ nhận hoàn toàn rằng chị đang cố làm điều gì đó, dù nhỏ, dù chậm, từ chính vị trí chị chọn ở lại.
Tôi đọc tin nhắn đó, không biết nên vui hay nên hoài nghi. Một thay đổi nhỏ, không giải quyết được gốc rễ vấn đề, nhưng vẫn là một thay đổi có thật, tới từ chính người tôi từng nghĩ chỉ là một mắt xích trung thành tuyệt đối của hệ thống.
Điện thoại tôi rung lên lần nữa, một tin nhắn từ một số lạ, nội dung ngắn gọn: "Chị Trâm, em vào đúng ghế của chị ở Renlyn, không biết sao lại nhắn chị, xin lỗi nếu phiền."
Bên ngoài cửa sổ văn phòng nhỏ, ánh chiều muộn hắt lên bãi đậu xe, vài đồng nghiệp đang dắt xe ra về, tiếng cười nói nhẹ nhàng vọng vào, một khung cảnh bình dị khác hẳn không khí căng thẳng tôi từng quen thuộc suốt chín mươi ngày ở Renlyn.
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó rất lâu, không trả lời ngay, cảm nhận rõ một vòng lặp khác đang bắt đầu, cho một người khác, ở đúng cái ghế tôi từng ngồi. Tôi chưa biết mình nên nói gì, hay có nên nói gì hay không, với một người đang đứng ở chính điểm khởi đầu tôi từng đứng gần một trăm ngày trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 60 →