Tối hôm đó, tôi về tới phòng trọ trước My, ngồi trên giường lướt điện thoại trong lúc chờ, tin nhắn từ cô gái lạ ở Renlyn vẫn còn nằm im trong hộp thoại, chưa được trả lời.
Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng quạt bàn quay đều và tiếng xe cộ thưa dần ngoài đường Nơ Trang Long. Tôi lướt qua vài bài đăng bình thường của bạn bè, ảnh một chuyến du lịch, một bữa tiệc sinh nhật, trước khi dừng lại ở dòng tin khiến tay tôi khựng lại giữa chừng.
Tôi mở LinkedIn theo thói quen lướt tin buổi tối, và một mục "Việc làm gợi ý" hiện ra ngay đầu bảng tin, mang logo quen thuộc: Renlyn đang tuyển vị trí Chuyên viên Vận hành Nhân sự, khối Sản phẩm và Vận hành. Mô tả công việc gần như y hệt những gì tôi từng đọc trước ngày phỏng vấn hơn bốn tháng trước, chỉ khác vài từ được chỉnh sửa cho mượt hơn. Cuối bài đăng, một dòng chữ quen thuộc: "Gia nhập một môi trường như gia đình, nơi văn hoá minh bạch được đặt lên hàng đầu."
Tôi đọc dòng đó, không thấy giận dữ hay bất ngờ như tôi từng tưởng tượng mình sẽ cảm thấy nếu có ngày nhìn thấy nó. Chỉ là một sự công nhận lặng lẽ: bánh xe đó vẫn đang quay, Series B của họ vẫn đang tiến triển theo cách nào đó, và một người khác, có thể chính là cô gái vừa nhắn tin cho tôi, hoặc một người chưa từng biết tới cái tên Renlyn, sẽ sớm đọc đúng những dòng chữ này, tin vào nó, giống hệt cách tôi từng tin.
Cửa phòng mở, My bước vào, tay xách một túi đồ ăn mua thêm ở chợ, đôi dép lê của cô quay đầu ra cửa như thói quen suốt bốn năm qua.
"Ăn cơm chưa mày?" My hỏi, đúng câu hỏi tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần kể từ ngày hai đứa dọn về ở chung, câu hỏi tôi từng nghe qua điện thoại, qua tin nhắn, qua chính giọng nói ấm áp quen thuộc này giữa những ngày căng thẳng nhất đời mình.
"Chưa, đợi mày về ăn chung." Tôi đáp, tắt màn hình điện thoại, đặt úp xuống bàn, không đọc thêm tin tuyển dụng đó lần nào nữa, cũng chưa vội trả lời tin nhắn của cô gái lạ kia.
My dọn đồ ăn ra, hai đứa ngồi xuống mâm cơm nhỏ quen thuộc, nồi canh chua cá My mới nấu bốc hơi nghi ngút, mùi thơm lan khắp căn phòng mười tám mét vuông đã chứng kiến không biết bao nhiêu buổi tối của cả hai, từ những ngày đầu xa lạ tới giờ.
"Mai tao nghỉ, đi chợ mua ít đồ, có cần gì không?" My hỏi, gắp cho tôi miếng cá.
"Mua giùm tao ít trái cây, lâu rồi chưa ăn." Tôi đáp, giọng nhẹ nhàng, bình thường, đúng như một buổi tối bình thường nên có.
My kể một chuyện vui xảy ra ở NowMart chiều nay, một khách hàng lớn tuổi cứ nhất quyết trả giá cho một gói mì tôm dù bảng giá đã ghi rõ ràng, khiến cả ca trực cười suốt buổi. Tôi cười theo, thật lòng, không phải kiểu cười gượng tôi từng phải diễn suốt nhiều tuần trước đây mỗi khi cố tỏ ra bình thường trước mặt bạn mình.
Chúng tôi ăn cơm, nói chuyện vặt vãnh về công việc mới của tôi, về ca làm của My, về một bộ phim mới ra My đang muốn xem, những câu chuyện nhỏ nhặt của đời sống thường nhật, không nhắc gì tới Renlyn, tới những cái ghế, tới Điểm Giữ Chân, tới bất kỳ điều gì thuộc về chín mươi ngày đã qua.
Tôi nhìn My đang kể chuyện, tay vẫn cầm đũa, ánh đèn phòng trọ hắt lên gương mặt bạn mình một quầng sáng ấm, và tôi nhận ra mình đang cảm thấy một điều gì đó gần với bình yên, thứ cảm giác tôi từng nghĩ mình sẽ không thể có lại được sau tất cả những gì đã trải qua.
Sổ tay bìa đen, cuốn sổ tôi từng mang theo khắp nơi suốt chín mươi ngày, ghi lại từng con số, từng câu nói, từng manh mối, giờ nằm im trong ngăn kéo có khoá, không còn được mở ra mỗi tối như một nghi thức bắt buộc nữa.
Tôi ăn hết chén cơm, múc thêm một chén nữa, cảm giác đói thật sự, không phải cái đói vì quên ăn giữa những ngày điều tra căng thẳng, mà là cái đói bình thường của một người đang sống một buổi tối bình thường.
Và lần đầu tiên sau chín mươi ngày, khi bữa cơm gần kết thúc, tay tôi không tự động với lấy cuốn sổ tay để ghi lại "ngày thứ mấy" của bất cứ điều gì nữa, chỉ ngồi đó, ăn nốt phần cơm còn lại, nghe My kể tiếp một câu chuyện không đầu không cuối về một đồng nghiệp nào đó ở NowMart, và để buổi tối trôi qua, đơn giản, trọn vẹn, không cần đếm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨