🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một tuần sau, tôi quay lại quán cà phê nhỏ ở Thủ Đức, nơi Đinh Quốc Bảo từng đưa tôi mảnh cuối cùng của bức tranh, lần này với tư cách một người không còn thuộc về Renlyn theo bất kỳ nghĩa nào nữa.

Quán vẫn giữ nguyên khung cảnh quen thuộc, tán cây bàng già trước cửa, bàn ghế gỗ đơn sơ, chỉ khác là lần này tôi tới vào một buổi chiều muộn hơn, ánh nắng đã ngả hẳn sang màu cam đậm, không còn những vệt sáng loang lổ như lần trước.

Anh đã ngồi sẵn khi tôi tới, gương mặt nhẹ nhõm hơn hẳn lần gặp trước, có lẽ vì không còn phải đón một người mang theo thẻ nhân viên công ty cũ, chỉ đơn giản là một cô gái hai mươi bốn tuổi vừa kết thúc một chương quan trọng trong đời mình.

"Em nghe nói em không vào phòng đó." Anh nói, không phải câu hỏi, giọng có chút tò mò.

"Dạ, em không vào." Tôi kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra ở Phòng 6, từ ba lựa chọn chị Diệu nói rõ, tới quyết định dùng Điều 27 của mình, tới cuộc trò chuyện với Bách trong thang máy sau đó.

Anh nghe, gật đầu chậm rãi, không tỏ ra ngạc nhiên hay thất vọng, chỉ lắng nghe với một sự điềm tĩnh tôi bắt đầu quen thuộc ở anh. Một cậu học viên nhỏ tuổi ghé qua bàn hỏi anh một câu về bài tập lập trình, anh trả lời ngắn gọn, kiên nhẫn, rồi quay lại với tôi, tiếp tục câu chuyện dở dang như chưa hề bị gián đoạn.

"Em định làm gì với những bằng chứng đang giữ?" Anh hỏi, câu hỏi tôi biết mình sẽ phải trả lời không chỉ cho anh, mà cho chính mình, nhiều lần nữa trong những tháng tới.

"Em chưa biết." Tôi nói thật, không giấu diếm. "Nhưng lần này là em chọn không biết, chứ không phải không dám biết."

Anh nhìn tôi một lúc, một ánh mắt tôi không hoàn toàn đọc được, rồi gật đầu, như chấp nhận câu trả lời đó theo đúng cách tôi mong muốn nó được chấp nhận.

"Anh không hối hận về lựa chọn của anh năm 2023." Anh nói, lặp lại điều anh từng nói ở lần gặp trước, nhưng lần này giọng nhẹ nhàng hơn, ít phòng thủ hơn. "Và anh cũng không nghĩ em cần phải hối hận về bất kỳ lựa chọn nào em đưa ra, dù sau này nó dẫn tới đâu."

Trong lúc nói, anh với tay lấy ví ra trả tiền cho ly cà phê vừa gọi, và tôi lại thấy thoáng qua tấm thẻ nhân viên cũ, vẫn nằm nguyên ở đó, kẹp sau ngăn tiền, đã hết hạn gần ba năm.

Lần này, tôi không hỏi vì sao anh còn giữ nó, và anh cũng không chủ động giải thích, như thể cả hai đều đã hiểu ngầm rằng có những thứ người ta giữ lại không phải vì lý do, mà chỉ vì chưa tìm được lý do đủ mạnh để buông ra.

"Cảm ơn anh, vì tất cả." Tôi nói, khi buổi gặp gần tới lúc kết thúc.

"Cảm ơn em, vì đã hỏi đúng câu, đúng lúc." Anh đáp lại, một nụ cười nhẹ, chân thật xuất hiện trên môi, thứ tôi chưa từng thấy ở anh trong hai lần gặp đầu tiên.

Tôi hỏi thăm thêm về lớp dạy lập trình của anh, về cậu học viên vừa ghé qua, về cuộc sống thường nhật của anh giờ đây. Anh kể, giọng nhẹ nhõm hẳn, một cuộc sống nhỏ bé nhưng ổn định, không còn những cuộc họp căng thẳng, không còn những con số Điểm Giữ Chân âm thầm đo đếm phía sau mỗi quyết định.

Nắng chiều lúc này đã ngả hẳn sang màu cam đậm rồi bắt đầu tắt dần, đèn đường đầu hẻm vừa bật sáng, hắt một quầng vàng nhạt lên mặt bàn gỗ giữa hai người, khác hẳn ánh nắng dịu buổi trưa của lần gặp trước ở đúng quán này.

Chúng tôi chia tay ở cửa quán, không hẹn ngày gặp lại cụ thể, nhưng cả hai đều hiểu đây không phải lần cuối. Tôi đi bộ ra đầu hẻm tìm xe về, nghĩ tới câu nói của anh từ buổi gặp trước, về việc đừng để chuyện này trở thành thứ duy nhất định nghĩa mình, và lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình có thể thật sự bắt đầu tin vào điều đó.

Hết Chương 58

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 59
← TrướcTiếp →