Căn phòng trọ vẫn giữ nguyên sự quen thuộc như mọi tối, chiếc quạt bàn cũ, kệ mỹ phẩm nhỏ của My, chồng sách năm cuối đại học của tôi chưa nỡ bán đi, nhưng không khí bên trong tôi lại khác hẳn, như thể vừa bước qua một cánh cửa vô hình nào đó mà cả căn phòng vẫn chưa kịp nhận ra.
Tối cùng ngày, tôi ngồi trên giường trong phòng trọ, My ngồi cạnh bên, cả hai chờ đợi trong im lặng, chưa ai nói được gì nhiều kể từ lúc tôi về tới nhà và kể lại toàn bộ những gì vừa xảy ra ở Phòng 6.
Điện thoại tôi rung lên một thông báo email, tôi mở ra, tay không còn run như tôi tưởng, một sự bình tĩnh kỳ lạ đã thay thế cho cơn hồi hộp suốt cả buổi chiều.
Email tự động từ hệ thống nhân sự Renlyn, xác nhận việc chấm dứt hợp đồng lao động theo yêu cầu của người lao động, hiệu lực ngay từ mười bảy giờ ba mươi phút hôm nay, đính kèm một tệp Biên Bản Đánh Giá Thử Việc cuối cùng.
```
BIÊN BẢN ĐÁNH GIÁ THỬ VIỆC — RENLYN OS
Nhân sự: Vũ Bảo Trâm Vị trí: Chuyên viên Vận hành Nhân sự
Ngày bắt đầu: 02/03/2026 Ngày đánh giá: 30/05/2026 (Ngày thứ 90/90)
Điểm Giữ Chân hiện tại: 81/100
Kết quả: [X] Đạt
Ghi chú: Đã chấm dứt hợp đồng lao động theo yêu cầu người lao động, căn cứ Điều 27 BLLĐ 2019.
```
Con số tám mươi mốt, cao hơn cả con số bảy mươi hai tôi từng ghi vào sổ tay ngày thứ mười, khiến tôi bật cười khẽ một mình, một tiếng cười ngắn không hẳn vui, chỉ là phản ứng trước sự trớ trêu của một hệ thống vẫn tiếp tục chấm điểm mình ngay cả trong giây phút mình vừa quyết định rời bỏ nó.
Tôi đọc dòng ghi chú cuối cùng đó hai lần, cảm nhận rõ sự tương phản kỳ lạ giữa ngôn ngữ hành chính lạnh lùng của nó với toàn bộ những gì tôi vừa trải qua trong suốt chín mươi ngày, một câu chuyện đầy cảm xúc, đấu tranh, mất mát, giờ được gói gọn lại thành một dòng chữ khô khan trên một biểu mẫu.
Không có cuộc gọi nào từ Khang, không một tin nhắn, như thể ông đã quyết định để mọi thứ diễn ra theo đúng thủ tục, không cần can thiệp thêm.
Một tin nhắn khác hiện lên, lần này từ số cá nhân của chị Diệu, không qua hệ thống nội bộ, chỉ một câu ngắn: "Chị chúc con những điều tốt đẹp nhất phía trước. Cảm ơn con vì đã trung thực với chị tới phút cuối."
Tôi đọc tin nhắn đó ba lần, không biết nên hiểu nó như thế nào, một lời chúc thật lòng, hay một cách khép lại êm đẹp một mối quan hệ đã trở nên phức tạp hơn bất kỳ ai trong hai người có thể lường trước từ ngày đầu gặp nhau.
"Ăn cơm chưa mày?" My hỏi, giọng đã trở lại nhịp quen thuộc thường ngày, như thể cố tình kéo mọi thứ về lại một khuôn nhịp bình thường sau một ngày quá nhiều biến động.
Tôi bật cười, một tiếng cười nhẹ nhõm thật sự đầu tiên trong ngày. "Ăn rồi. Tao ổn, My à. Nhẹ hơn tao tưởng nhiều."
My ôm lấy tôi, không nói thêm gì, chỉ để cái ôm đó thay cho mọi lời chúc mừng hay an ủi.
Tôi nghĩ tới việc ngày mai, có lẽ đã có một người khác được thông báo sẽ chuyển vào ngồi đúng bàn làm việc của tôi, đúng cái ghế đã đổi năm người chỉ trong chưa đầy hai năm, và một chu kỳ mới, với một cái tên mới, một khuôn mặt mới hoàn toàn xa lạ với tất cả những gì tôi vừa trải qua, sẽ lại bắt đầu.
Tôi tắt màn hình điện thoại, không trả lời tin nhắn của chị Diệu ngay, cần thêm thời gian để nghĩ nên đáp lại như thế nào, hoặc có nên đáp lại hay không. Đặt điện thoại úp xuống bàn, tôi ngồi lặng một lúc, cảm nhận rõ một chương trong đời mình vừa khép lại, gọn gàng về mặt hành chính, nhưng còn ngổn ngang về mặt cảm xúc, một trạng thái tôi biết mình sẽ cần thời gian dài hơn nhiều để thật sự sắp xếp lại cho ổn thoả.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 58 →