🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bách đứng chờ sẵn ở khu vực thang máy khi tôi bước ra khỏi hành lang tầng 6, không hỏi ngay kết quả, chỉ nhìn tôi một lúc, rồi đi cùng tôi vào thang máy khi cửa mở ra.

Cửa đóng lại, cả hai đứng trong không gian nhỏ hẹp đó, im lặng, chỉ có tiếng động cơ thang máy chạy đều đều bên dưới sàn. Tấm gương ốp tường phản chiếu hình ảnh cả hai đứng cạnh nhau, một hình ảnh khác hẳn buổi sáng đầu tiên tôi nhìn thấy mình trong gương thang máy này, một cô gái lạ lẫm ôm túi hồ sơ, chưa biết gì về những gì đang chờ phía trước.

"Em không vào." Tôi nói, phá vỡ sự im lặng khi thang máy đã đi được nửa chặng xuống.

Bách gật đầu, không tỏ ra ngạc nhiên, cũng không hỏi thêm lý do, chỉ nhìn tôi với ánh mắt tôi không hoàn toàn đọc được, một hỗn hợp giữa nhẹ nhõm và một điều gì đó gần với sự tự hào.

"Anh cũng vừa nộp đơn." Anh nói, giọng bình thản lạ thường, khác hẳn sự căng thẳng anh mang theo suốt mấy tuần qua.

Tôi quay sang nhìn anh, không hiểu ngay ý anh muốn nói. "Nộp đơn gì?"

"Đơn xin nghỉ." Anh nói. "Không phải kiểu chuyển ngang chức danh như mọi lần nữa. Lần này anh nghỉ hẳn, chuyển sang một công ty khác, một công ty nhỏ hơn, ít tên tuổi hơn, nhưng anh nghĩ đã tới lúc dừng cái vòng lặp anh tự tạo ra suốt ba năm."

Tôi im lặng, cảm nhận rõ sức nặng của quyết định đó, biết rằng nó không hề dễ dàng hơn quyết định của chính tôi chút nào, có khi còn khó hơn, vì anh đang từ bỏ chính cơ chế an toàn anh đã dày công xây dựng suốt ngần ấy năm.

"Sao anh chọn đúng lúc này?" Tôi hỏi khẽ.

"Vì nhìn em bước ra khỏi cánh cửa đó, không vào, anh nhận ra nếu em làm được, anh cũng không có lý do gì để tiếp tục trốn nữa." Anh nói, giọng chân thành hiếm thấy. "Anh không muốn ba năm nữa trôi qua, rồi lại đứng đây, kể cho một người khác nghe về cách anh né tránh."

Thang máy dừng lại ở tầng trệt, cửa mở ra, ánh nắng chiều muộn tràn vào từ sảnh lớn, một luồng sáng ấm áp khác hẳn ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của tầng 6 tôi vừa rời khỏi.

Chúng tôi bước ra cùng lúc, đứng lại một chút giữa sảnh, không ai vội vã rời đi ngay. Bảo vệ toà nhà gật đầu chào như mọi ngày, hoàn toàn không biết đây là lần cuối anh chào tôi với tư cách một nhân viên Renlyn, một khoảnh khắc bình thường tới mức gần như phi lý so với sức nặng tôi đang mang trong lòng.

"Sau này, mình vẫn giữ liên lạc chứ?" Tôi hỏi, giọng có chút ngập ngừng, không chắc câu hỏi đó có phù hợp với khoảnh khắc này hay không.

"Chắc chắn rồi." Bách đáp, một nụ cười nhẹ nhàng, chân thật xuất hiện trên môi anh, khác hẳn những nụ cười gượng gạo tôi từng thấy suốt chín mươi ngày qua. "Anh còn nợ em một câu trả lời, về việc vì sao anh lại kể hết mọi chuyện cho em nghe ngay từ đầu, dù anh vốn không định làm vậy với bất kỳ ai."

Tôi cười, không hỏi thêm ngay lúc này, cảm thấy có những câu hỏi nên để dành cho một khoảng thời gian khác, chậm rãi hơn, không còn bị đồng hồ đếm ngược chín mươi ngày thúc ép nữa.

Bách nhìn quanh sảnh lớn một lượt, như đang cố ghi nhớ nó lần cuối, dù anh vẫn còn vài ngày làm việc trước khi chính thức rời công ty theo đúng quy trình bàn giao công việc bình thường, không có nghi thức nào khác đi kèm cho vị trí của anh. "Cảm giác lạ thật, Trâm à. Ba năm anh né tránh, giờ lại thấy nhẹ nhõm hơn cả lúc còn né được."

Chúng tôi đứng đó thêm một lúc, giữa dòng người ra vào toà nhà buổi chiều tan tầm, không ai nói lời tạm biệt chính thức, chỉ mỗi người gật đầu nhẹ với nhau trước khi rẽ sang hai hướng khác nhau, một sự chia tay không cần lời, đủ để cả hai hiểu rằng đây chưa phải là kết thúc, chỉ là một khúc rẽ mới trong một câu chuyện vẫn còn tiếp diễn.

Hết Chương 56

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 57
← TrướcTiếp →