Mười bảy giờ đúng, ngày thứ chín mươi, tôi đứng trước một cánh cửa gỗ không có tên trên sơ đồ tầng, chỉ ghi vỏn vẹn hai chữ "Phòng 6", dù toà nhà này chỉ có năm phòng họp được đặt tên theo số từ Phòng 1 tới Phòng 5.
Ngọc Diệu đứng chờ sẵn ở đó, không phải trong trang phục pastel quen thuộc, mà một bộ vest xám đơn giản tôi chưa từng thấy chị mặc trước đây, gương mặt nghiêm trang, không còn nụ cười ấm áp thường trực.
"Con tới đúng giờ." Chị nói, giọng đều, không còn xưng "chị-con" thân mật như mọi khi.
Tôi đứng đó, tay khẽ nắm lại, cảm nhận rõ toàn bộ chín mươi ngày vừa qua đang dồn về khoảnh khắc này.
"Đây là nghi thức Bàn Giao." Chị nói, lần đầu tiên giải thích thẳng thắn, không úp mở. "Con có ba lựa chọn, và chị sẽ nói rõ từng cái, không giấu diếm gì nữa."
Tôi gật đầu, im lặng lắng nghe.
"Một, con bước vào phòng này, nhận phần Hồ Sơ Bàn Giao gắn với ghế của con, trở thành người giữ mảnh tiếp theo, và sống tiếp với công ty này theo cách con chọn từ đó về sau." Chị nói, giọng không lay động. "Hai, con từ chối bước vào, nhưng vẫn ở lại công ty, và trong bảy mươi hai giờ tới, hệ thống sẽ tự động gắn nhãn rủi ro cao cho con, kéo theo mọi hệ quả con đã biết. Ba, con dùng quyền của mình theo Điều 27, chấm dứt hợp đồng ngay bây giờ, rời khỏi đây mà không cần bước vào phòng này."
Ánh sáng bên trong khung cửa hé mở phía sau lưng chị mờ nhạt, không đủ để tôi nhìn rõ có gì bên trong, chỉ thấy một khoảng tối nhàn nhạt, như một căn phòng chưa từng được ai mô tả lại đầy đủ. Hành lang tầng 6 lúc này vắng lặng khác thường, không một tiếng gõ bàn phím, không một tiếng trò chuyện vọng lại từ khu vực làm việc, như thể cả toà nhà cũng đang nín thở chờ tôi đưa ra quyết định.
"Chị hiểu con cần thời gian." Chị Diệu nói thêm, giọng dịu lại một chút, gần với chất giọng "chị-con" quen thuộc hơn. "Chị đứng đây, không vội."
Tôi đứng ở ngưỡng cửa, những gương mặt và giọng nói của chín mươi ngày qua lần lượt hiện lên trong đầu: Đinh Quốc Bảo nói "đừng để nó trở thành thứ duy nhất định nghĩa em", chị Lài nói về Điều 27 với một sự nhẹ nhõm không giấu được, Hân hỏi "mày muốn gì, thật sự, cuối cùng", Bách nói "có khi tới lượt anh phải chọn rồi", My nói "mày không phải chọn một mình", và chính chị Diệu, đêm qua, hỏi "con nghĩ chị đã có lựa chọn nào khác không".
Tôi nghĩ tới Hưng, tới chồng cốc giấy chưa bóc trong tủ đồ của anh. Tôi nghĩ tới Thảo, tới mảnh giấy xé dở "chắc không có gì đâu, chỉ là...". Tôi nghĩ tới bốn người tiền nhiệm ở ghế của chính mình, những cái tên tôi chỉ biết qua hồ sơ offboarding sơ sài.
Và tôi nghĩ tới chính mình, ngày đầu tiên đứng trước thang máy toà nhà này, tay ôm một túi hồ sơ, tin rằng luật là công cụ giải quyết được mọi bất công, chỉ cần chỉ đúng điều khoản.
"Con đã quyết định chưa?" Chị Diệu hỏi, giọng vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh nghề nghiệp, nhưng tôi nhận ra một chút gì đó run nhẹ trong câu hỏi đó, một sự chờ đợi thật sự, không phải chỉ đang làm đúng thủ tục.
Tôi hít một hơi dài, đứng thẳng lưng, đúng tư thế tôi vẫn giữ mỗi khi cần bình tĩnh trước một điều quan trọng.
"Em không bước vào." Tôi nói, giọng chắc chắn hơn tôi tưởng mình có thể có trong khoảnh khắc này. "Và em cũng không ở lại chờ bảy mươi hai giờ đó, chị Diệu à. Em dùng quyền của em, theo Điều 27, chấm dứt hợp đồng ngay bây giờ."
Chị Diệu nhìn tôi, không tỏ ra bất ngờ, có lẽ chị đã đoán trước phần nào lựa chọn này từ những gì chị biết về tôi suốt chín mươi ngày qua. "Con chắc chưa?"
"Em chắc." Tôi nói, không giải thích thêm, không hô hào sẽ tố cáo ngay lập tức, không tuyên bố bất cứ điều gì lớn lao. Tôi chỉ từ chối, rõ ràng, dứt khoát, giữ lại cho mình quyền quyết định sẽ làm gì tiếp theo với năm mảnh bằng chứng mình đã dày công thu thập, vào một thời điểm do chính mình chọn, không phải bị ép buộc bởi khung giờ của bất kỳ ai khác.
"Vậy chị sẽ xử lý thủ tục cho con." Chị nói, giọng có phần trầm xuống, một cảm xúc tôi không đọc được trọn vẹn, có thể là thất vọng, có thể là một điều gì đó gần với sự nể trọng.
Tôi gật đầu, quay lưng bước về phía thang máy, chân không run như tôi tưởng, mỗi bước đi đều và chắc chắn trên nền gạch quen thuộc của tầng 6.
Sau lưng tôi, tiếng cửa Phòng 6 khép lại, rất khẽ, không có tiếng khoá, chỉ một âm thanh nhỏ, gần như không đáng chú ý, nhưng đủ để tôi biết chắc, khi bước vào thang máy và nhìn những con số tầng nhảy dần xuống, rằng chín mươi ngày của mình ở Renlyn, đúng theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, đã chính thức khép lại.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 56 →