Bảy giờ sáng ngày chín mươi, tôi thức dậy trước cả tiếng báo thức, nằm yên một lúc trong ánh sáng nhạt lọt qua khe rèm, cảm nhận rõ đây là buổi sáng khác hẳn tám mươi chín buổi sáng trước đó.
My đã dậy từ sớm hơn thường lệ, đang đứng nấu một bữa sáng thịnh soạn hơn mọi ngày, trứng ốp la, bánh mì, một ly sữa nóng, dù hôm nay không phải ngày lễ hay dịp gì đặc biệt theo lịch thông thường.
"Ăn no vào, hôm nay cần sức." My nói, đặt đĩa thức ăn trước mặt tôi, giọng cố tỏ ra bình thường nhưng ánh mắt vẫn còn nặng trĩu lo lắng từ tối qua.
Tôi ăn, dù bụng không thấy đói, chỉ vì biết My đã dậy sớm chuẩn bị, không muốn phụ lòng cô.
Sau bữa sáng, tôi lấy toàn bộ bằng chứng mình đã thu thập suốt chín mươi ngày qua, sao lưu thêm một bản vào một ổ cứng nhỏ mua riêng cho việc này, gửi thêm một bản vào hộp thư email ẩn danh, và đưa bản gốc cuối cùng cho My giữ giúp, dặn cô cất ở một nơi thật kín, không mở ra trừ khi tôi yêu cầu hoặc có chuyện gì bất trắc xảy ra với tôi.
"Mày nói vậy tao sợ quá." My cầm lấy chiếc hộp nhỏ đựng ổ cứng, tay hơi run.
"Chỉ là phòng hờ thôi, chắc sẽ không cần tới đâu." Tôi trấn an, dù bản thân cũng không chắc chắn hoàn toàn về điều đó.
Tôi gọi điện về Bến Tre trước khi ra khỏi nhà, ngắn gọn hơn mọi lần, không nói rõ lý do, chỉ dặn ba mẹ một câu: "Nếu có gì, ba mẹ đừng lo cho con." Giọng mẹ tôi qua điện thoại có chút ngạc nhiên, hỏi lại có chuyện gì không, tôi chỉ cười, nói không có gì, chỉ muốn nói vậy thôi, rồi cúp máy trước khi mẹ kịp hỏi thêm và tôi không kìm được xúc động.
Tôi tới công ty đúng giờ như mọi ngày, văn phòng vẫn bình thường tới kỳ lạ, tiếng gõ bàn phím, tiếng trò chuyện ở pantry, mùi cà phê máy quen thuộc, không ai trong số những đồng nghiệp đang cười nói kia biết hôm nay là ngày gì đối với tôi.
Chị Hạnh đi ngang bàn tôi, dừng lại hỏi mượn một mẫu biểu offboarding, hoàn toàn không biết gì về ý nghĩa đặc biệt mà con số "ngày thứ chín mươi" đang mang trong đầu tôi lúc này. Tôi đưa mẫu biểu cho chị, mỉm cười, nói chuyện vài câu bình thường, ngạc nhiên với chính khả năng của mình khi vẫn có thể đóng vai một nhân viên bình thường giữa lúc lòng đang ngổn ngang tới vậy.
Tôi làm việc như mọi ngày, xử lý email, hỗ trợ vài yêu cầu từ đồng nghiệp, cố giữ nhịp bình thường dù đầu óc cứ liên tục quay về với những gì đang chờ vào cuối giờ chiều. Bách nhắn tin cho tôi vài lần trong ngày, chỉ những câu ngắn hỏi thăm tôi có ổn không, tôi trả lời qua loa, không muốn để lộ sự căng thẳng đang dâng lên từng giờ.
Buổi trưa, tôi ăn cơm một mình ở bàn, không đi cùng ai, cần một khoảng lặng để sắp xếp lại suy nghĩ trước buổi chiều quan trọng nhất trong suốt chín mươi ngày qua.
Ba giờ chiều, Bách ghé qua bàn tôi, giả vờ hỏi mượn một cuốn sổ, thực ra chỉ để đứng gần tôi vài giây, nói khẽ "anh ở đây" rồi quay đi ngay, không muốn ai để ý cả hai đang trao đổi điều gì khác ngoài công việc.
Đồng hồ trên tường văn phòng nhích dần qua từng giờ, tôi nhìn nó nhiều lần hơn bất kỳ ngày làm việc nào trước đó, cảm giác thời gian vừa trôi chậm vừa trôi nhanh một cách kỳ lạ, khó lý giải.
Bốn giờ năm mươi lăm phút, một tin nhắn nội bộ hiện lên màn hình máy tính của tôi, không ghi tên người gửi, chỉ một dòng ngắn gọn, lạnh lùng, đúng chất một thông báo hệ thống: "Mời em lên Phòng 6 lúc 17h00."
Tôi nhìn dòng chữ đó, tim đập chậm lại một cách kỳ lạ, không còn dồn dập như tôi tưởng tượng, mà chậm rãi, nặng nề, như thể cơ thể tôi đang tự chuẩn bị cho một điều gì đó không thể trì hoãn thêm được nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 55 →