🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối cùng ngày, ngày tám mươi chín, tôi về tới phòng trọ, người rã rời hơn bất kỳ ngày nào khác trong suốt gần ba tháng qua, dù không phải vì công việc nặng nhọc mà vì sức nặng của những gì đang chất chứa trong đầu.

Chiếc quạt bàn cũ quay lắc nhẹ trong góc phòng, cây nến thơm giá rẻ My mới mua đặt trên kệ vẫn còn cháy dở, mùi hương nhẹ lan trong không khí, một trong những thứ nhỏ nhặt My hay mua về để căn phòng bớt cảm giác chật chội.

My đang ngồi xem tivi như mọi tối, một bộ phim đang chiếu dở, tiếng nhạc nền vang lên đều đều trong căn phòng nhỏ. Tôi bước vào, cởi giày, không nói gì, ngồi phịch xuống giường, không còn đủ sức để giả vờ bình thường như những tối trước.

My liếc nhìn tôi, không hỏi "ăn cơm chưa" như thường lệ, chỉ im lặng quan sát tôi một lúc, ánh mắt dần chuyển từ tò mò sang lo lắng thật sự.

Cô với tay lấy điều khiển, tắt tivi giữa chừng, dù tập phim đang tới đoạn cao trào cô vẫn hay bình luận sôi nổi mỗi tối.

"Mày ổn không?" My hỏi thẳng, giọng nghiêm túc hiếm thấy, khác hẳn cách hỏi vòng vo quen thuộc suốt bốn năm qua giữa hai người.

Tôi khựng lại, ngạc nhiên trước câu hỏi đó, vì đây là lần đầu tiên trong suốt thời gian ở chung, My hỏi thẳng như vậy, không qua chuyện ăn uống, không qua một câu đùa giảm nhẹ.

Nước mắt tôi trào ra trước khi kịp trả lời, không kìm được nữa, sau tất cả những gì đã dồn nén suốt tám mươi chín ngày qua.

My không nói gì thêm, chỉ ngồi xuống cạnh tôi, vòng tay ôm lấy vai, để tôi khóc trong im lặng, không hỏi dồn, không thúc giục tôi phải giải thích ngay.

Một lúc lâu sau, khi tôi đã bình tĩnh lại phần nào, tôi bắt đầu kể, lần đầu tiên kể toàn bộ câu chuyện cho một người ngoài cuộc, dù vẫn giữ lại một số chi tiết quá cụ thể có thể gây nguy hiểm nếu lan ra ngoài. Tôi kể về những cái ghế, về Đinh Quốc Bảo, về cuộc gặp với Khang, về ba cột lựa chọn Hân đưa ra, về buổi Bàn Giao đang chờ tôi vào ngày mai.

Tôi kể chậm rãi, đôi lúc phải dừng lại lấy hơi vì xúc động, My rót cho tôi một ly nước ấm, đặt vào tay tôi, không giục tôi kể nhanh hơn, cứ để tôi chọn tốc độ của riêng mình.

My nghe, không ngắt lời, gương mặt cô dần trở nên nghiêm trọng hơn theo từng chi tiết tôi kể ra, nhưng cô không hoảng loạn, không trách tôi vì đã giấu chuyện này suốt bấy nhiêu ngày, chỉ ngồi đó, lắng nghe trọn vẹn.

"Vậy là mai mày phải quyết định." My nói, khi tôi đã kể xong, giọng trầm hẳn.

"Ừ." Tôi đáp, giọng vẫn còn nghẹn.

"Mày nhớ hồi ba mẹ tao ép tao nghỉ học lên đây làm không?" My nói, giọng bỗng chùng xuống, gợi lại một chuyện cũ hai đứa hiếm khi nhắc tới. "Lúc đó tao cũng chẳng biết mình đang chọn gì, chỉ biết đi theo vì không còn đường nào khác. Mãi sau này tao mới hiểu, có những lựa chọn mình phải tự đặt tên cho nó sau, chứ lúc đưa ra quyết định, chẳng ai chắc chắn hết."

Tôi nhìn My, chưa từng nghe bạn kể chi tiết này rõ tới vậy, dù đã biết đại khái từ trước.

"Tao không biết chuyện của mày phức tạp tới cỡ nào để mà khuyên mày phải làm gì." My nói, siết chặt tay tôi hơn. "Nhưng tao biết một điều: dù mày chọn gì, tao vẫn ở đây. Mày không phải chọn một mình."

Tôi gục đầu vào vai My lần nữa, không nói được gì thêm, chỉ để câu nói đó thấm vào, cảm nhận rõ hơn bao giờ hết giá trị của một người bạn không đòi hỏi mình phải mạnh mẽ, không đòi hỏi mình phải có câu trả lời ngay lập tức, chỉ cần biết mình không đơn độc.

Đêm đó, My ngủ lại trên giường tôi thay vì giường của cô, hai đứa nằm sát nhau như hồi mới dọn về ở chung, không nói thêm gì, chỉ có hơi ấm của một người bạn bên cạnh, đủ để tôi thiếp đi được, dù giấc ngủ tới muộn hơn bất kỳ đêm nào trước đó trong suốt tám mươi chín ngày của tôi ở Renlyn.

Hết Chương 53

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 54
← TrướcTiếp →