🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều ngày tám mươi chín, một ngày trước giờ hẹn ở Phòng 6, chị Diệu gọi tôi lên phòng làm việc riêng của chị lần thứ hai kể từ ngày tôi bắt đầu công việc này, cùng một không gian như buổi nói chuyện đầu tiên gần hai tháng trước.

Căn phòng vẫn giữ nguyên vẻ ngăn nắp quen thuộc, khung ảnh khai trương công ty, chậu cây nhỏ, chuỗi hạt trai trong khay. Nhưng lần này, ánh chiều muộn hắt qua cửa sổ nhuộm cả căn phòng một màu vàng cam trầm hơn, khác hẳn ánh sáng buổi sáng của lần gặp trước.

"Ngồi đi con." Chị nói, giọng vẫn ấm, nhưng có một sự mệt mỏi tôi chưa từng thấy ở chị trước đây, như thể chị đã cởi bỏ bớt một lớp vỏ bọc nào đó trước khi tôi bước vào.

Tôi ngồi xuống, không nói gì, chờ chị mở lời trước.

"Ngày mai, con sẽ tới Phòng 6." Chị nói thẳng, không vòng vo như mọi lần. "Chị muốn, trước khi ngày đó tới, con hiểu rõ hơn về người đang ngồi trước mặt con."

Tôi im lặng, tim đập nhanh, cảm nhận rõ đây chính là khoảnh khắc tôi đã chờ đợi từ buổi nói chuyện đầu tiên, khi chị nói "chị từng y như con bây giờ" mà không giải thích thêm.

"Năm 2022, chị nhận Bàn Giao." Chị nói, lần đầu tiên tôi nghe chị gọi thẳng tên nghi thức đó, dù ánh mắt chị thoáng một chút do dự khi nói ra. "Người trước chị, một anh làm bên vận hành sản phẩm, đã kể cho chị nghe toàn bộ câu chuyện, y hệt cách chị sắp phải làm với người kế tiếp con, nếu con chọn bước vào ngày mai."

Tôi ngồi lặng, ghi nhớ từng chữ, không dám ngắt lời dù có hàng chục câu hỏi đang dồn lên trong đầu.

"Anh đó nghỉ việc chỉ ba tuần sau khi bàn giao xong cho chị." Chị nói tiếp, giọng trầm xuống. "Chị không biết chính xác vì sao, chỉ đoán rằng việc giữ một bí mật quá nặng, cộng với việc phải nhìn công ty tiếp tục vận hành như không có gì, khiến anh không chịu nổi nữa."

"Con à, chị từng y như con bây giờ." Chị nói, nhìn thẳng vào mắt tôi, và lần này, câu nói đó không còn là một lời động viên mơ hồ như những lần trước, mà mang trọn vẹn sức nặng của một sự thật chị vừa mới thú nhận. "Chị từng đứng đúng chỗ con đang đứng, cầm đúng câu hỏi con đang cầm."

"Vậy sao chị vẫn ở lại?" Tôi hỏi, giọng khẽ.

Chị Diệu nhìn ra cửa sổ một lúc lâu trước khi trả lời. "Vì chị tin, lúc đó và cả bây giờ, rằng nếu chị đi, người thay chị có thể tệ hơn, có thể không còn giữ được chút tử tế nào trong cách thực hiện nghi thức đó nữa. Chị tự thuyết phục mình rằng ở lại, chị đang bảo vệ những người tới sau, làm cho khởi đầu của họ bớt đau hơn khởi đầu của chính chị."

"Con nghĩ chị đã có lựa chọn nào khác không, hồi đó?" Chị hỏi ngược lại tôi, một câu hỏi thật, không còn vỏ bọc "chị-con" quen thuộc.

Tôi không trả lời ngay, vì thật sự không biết câu trả lời. Tôi nghĩ tới Bách, người chọn né tránh suốt ba năm. Tôi nghĩ tới Đinh Quốc Bảo, người chọn im lặng để giữ yên ổn cho mẹ già. Tôi nghĩ tới chính mình, người vẫn chưa biết mình sẽ chọn gì vào ngày mai.

"Con không biết, chị Diệu à." Tôi nói thật.

Chị gật đầu, không có vẻ thất vọng vì câu trả lời đó, chỉ đứng dậy, ra hiệu buổi nói chuyện đã tới lúc kết thúc, không tiễn tôi ra cửa bằng nụ cười ấm áp thường lệ, mà bằng một cái nhìn nặng trĩu, phức tạp hơn bất kỳ lần nào tôi từng thấy ở chị suốt tám mươi chín ngày qua.

Tôi bước ra, khép nhẹ cửa lại phía sau, tiếng chốt cửa khớp vào ổ vang lên khẽ trong hành lang vắng, một âm thanh nhỏ nhưng nghe rõ mồn một giữa sự yên tĩnh bất thường của tầng 6 lúc gần hết giờ làm.

Tôi rời khỏi phòng, đứng ngoài hành lang một lúc, cảm nhận rõ hơn bao giờ hết rằng người phụ nữ vừa nói chuyện với tôi không phải một kẻ ác đơn giản, mà là một người đã sống với một lựa chọn khó khăn suốt bốn năm, và ngày mai, tôi sẽ phải đối mặt với chính lựa chọn đó, dưới hình hài của riêng mình.

Hết Chương 52

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 53
← TrướcTiếp →