Thời gian trôi qua theo một nhịp điệu khác lạ trong không gian trừu tượng ấy, cô đơn không đo đếm được bằng phút giây thông thường, khi Nghi dõi theo diễn biến của ngôi làng cô vừa trao quyền tự quyết. Người dân tự tổ chức cách ly một phần, chia sẻ thông tin, hỗ trợ lẫn nhau theo cách mà không một chỉ thị áp đặt nào có thể làm được hiệu quả tương tự.
Nhưng đó không phải một chiến thắng hoàn hảo, không có tổn thất. Vài người trong làng, dù đã cố gắng hết sức, vẫn không qua khỏi trước khi dịch bệnh được kiểm soát hoàn toàn. Một vài vùng lân cận vẫn chịu ảnh hưởng, dù nhẹ hơn nhiều so với kịch bản phong tỏa hoàn toàn không có sự chuẩn bị.
Nghi đứng nhìn kết quả cuối cùng, cảm nhận một nỗi đau thật sự trước những tổn thất không thể tránh khỏi, nhưng cũng một sự nhẹ nhõm sâu sắc khi biết rằng, ít nhất, những tổn thất ấy đến từ những lựa chọn mà chính những người gánh chịu đã có tiếng nói trong đó, không phải bị áp đặt từ một quyền lực xa lạ, vô cảm.
"Con đã không cứu được tất cả." Giọng nói vô hình nói, không phải một lời trách móc, mà một sự thật khách quan.
"Tôi biết." Nghi đáp, giọng bình thản dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu. "Không có lựa chọn nào trong tình huống này có thể cứu được tất cả. Tôi đã học được điều đó từ chính người đã dạy tôi mọi bài học quan trọng nhất ở nơi này — đôi khi, điều tốt nhất chúng ta có thể làm không phải là tìm ra một giải pháp hoàn hảo không tồn tại, mà là đảm bảo quá trình đưa ra quyết định tôn trọng phẩm giá và quyền tự quyết của những người bị ảnh hưởng."
Một khoảng lặng dài, và Nghi cảm nhận được, dù không thể nhìn thấy, một sự đánh giá sâu sắc đang diễn ra ở phía bên kia giọng nói vô hình ấy.
"Thử thách đã hoàn thành." Giọng nói cuối cùng tuyên bố. "Không phải bằng một chiến thắng hoàn hảo, mà bằng một quyết định thể hiện sự trưởng thành sâu sắc về bản chất thật của trách nhiệm — một điều domain Sinh Tử đã tìm kiếm suốt nhiều thế hệ hộ pháp, mà hiếm khi tìm thấy trọn vẹn."
Không gian trừu tượng xung quanh Nghi bắt đầu tan biến, những sợi chỉ sáng lấp lánh mờ dần, và cô cảm thấy mình đang được kéo trở lại, chậm rãi, về phía Đại Sảnh Ngọc Hư Cung, nơi số phận của cô, của Lam, và của toàn bộ Thiên Khảo, đang chờ đợi được định đoạt dựa trên những gì cô vừa trải qua.
Nhưng cô biết, dù kết quả của thử thách này có thuyết phục được Ngọc Hư Cung tới đâu, cô vẫn còn một quyết định khác, riêng tư hơn, quan trọng hơn với chính cuộc đời mình, đang chờ đợi cô ở phía trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 93 →