🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nghi nhìn kỹ hơn vào hình ảnh ngôi làng trước mắt, quan sát từng chi tiết nhỏ — những con người đang sống, đang làm việc, hoàn toàn không hay biết về mối nguy đang tới gần. Cả hai lựa chọn được đưa ra đều có một điểm chung mà cô nhận ra chỉ sau một lúc suy ngẫm: cả hai đều coi những con người trong làng như đối tượng bị động, những con số cần được quyết định thay, không phải những con người có khả năng tự lựa chọn số phận của chính mình.

Đó chính xác là điều Lam đã làm sai. Và đó cũng chính xác là điều cô đã từng phẫn nộ khi phát hiện ra Lam đã quyết định thay cô mà không hỏi ý kiến.

"Tôi muốn nói chuyện với họ." Cô nói, hướng về giọng nói vô hình. "Với người dân trong làng. Không phải quyết định thay họ. Cho họ biết sự thật, và để họ tham gia vào quyết định ảnh hưởng tới chính cuộc sống của mình."

Một khoảng lặng ngắn, như thể giọng nói vô hình đang cân nhắc một khả năng nó chưa từng tính tới. "Đó không phải một trong hai lựa chọn được đưa ra."

"Tôi biết." Nghi đáp, giọng vững vàng. "Nhưng không có luật nào nói tôi phải chọn chỉ trong hai lựa chọn đó, đúng không?"

Một sự im lặng khác, rồi hình ảnh trước mắt cô thay đổi, cho phép cô "bước vào" ngôi làng, đứng giữa quảng trường nhỏ nơi người dân đang tụ họp.

Cô nói với họ, không phải như một vị thần ban bố quyết định, mà như một con người nói chuyện với những con người khác, về nguy cơ dịch bệnh đang manh nha, về hai lựa chọn khắc nghiệt đang treo lơ lửng, và về khả năng có một con đường thứ ba — nếu họ sẵn sàng tự nguyện cách ly một phần, chia sẻ nguồn lực công bằng hơn với các vùng lân cận, tự tổ chức để giảm thiểu rủi ro lây lan mà không cần một lệnh phong tỏa áp đặt từ trên xuống.

"Đây không phải giải pháp hoàn hảo." Cô nói thẳng thắn với họ. "Vẫn sẽ có rủi ro, có hy sinh. Nhưng đó là hy sinh các bạn tự nguyện lựa chọn, không phải bị áp đặt bởi một quyết định các bạn không có tiếng nói."

Người dân trong làng, dù ban đầu hoảng loạn, dần dần bắt đầu bàn bạc với nhau, tự tổ chức, tự phân công, dựa trên sự hiểu biết sâu sắc về chính cộng đồng của họ mà không một vị thần nào từ bên ngoài có thể có được.

Nghi đứng đó, quan sát, không can thiệp thêm, chỉ hỗ trợ khi được yêu cầu, tin tưởng vào khả năng tự quyết của những con người cô đang cố gắng bảo vệ, thay vì áp đặt ý chí của mình lên số phận của họ.

Giọng nói vô hình cất lên, mang một sắc thái Nghi chưa từng nghe trước đó — một sự ngạc nhiên thật sự. "Đây là lần đầu tiên, trong toàn bộ lịch sử thử thách này, một khảo sinh chọn cách trao quyền quyết định lại cho những người bị ảnh hưởng, thay vì tự mình gánh vác toàn bộ trách nhiệm quyết định."

Hết Chương 91

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 92
← TrướcTiếp →