🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cánh cửa mở ra dẫn Nghi vào một không gian hoàn toàn khác biệt — không phải một con hẻm sương mờ quen thuộc, mà một chiều không gian trừu tượng, nơi vô số sợi chỉ sáng lấp lánh đan xen chằng chịt khắp mọi hướng, mỗi sợi chỉ, cô cảm nhận được, đại diện cho một sinh mạng, một số phận.

【THẺ MỆNH — NGHI】

Dương Khí: 71 / 100

Tín: 2.340

Khảo Đề: "Thử thách cuối cùng — domain Sinh Tử" · Độ khó: KHÔNG XÁC ĐỊNH · Hạn: KHÔNG XÁC ĐỊNH

【/THẺ MỆNH】

Không có con số cụ thể, không có đồng hồ đếm ngược quen thuộc, chỉ có một sự tĩnh lặng nặng nề bao trùm lấy cô.

Một giọng nói vang lên, không phải giọng Lam quen thuộc, mà một giọng nói cổ xưa, trung lập tuyệt đối, dường như phát ra từ chính không gian xung quanh.

"Trước mặt con là một ngôi làng, một cộng đồng nhỏ ở rìa dương gian, đang đối diện một trận dịch mới hình thành. Con có quyền năng để đưa ra một quyết định duy nhất, quyết định sẽ định hình số phận của họ."

Trước mắt Nghi, một hình ảnh hiện ra, sống động như thật — một ngôi làng nhỏ, những căn nhà tranh, những con người đang sống cuộc sống bình dị hằng ngày, không hề hay biết về mối nguy đang manh nha.

"Con có hai lựa chọn hiển nhiên." Giọng nói tiếp tục. "Phong tỏa hoàn toàn, cứu được toàn bộ làng nhưng gây thiệt hại nặng nề cho các vùng lân cận phụ thuộc vào nguồn lương thực từ đây, có thể dẫn tới nạn đói ở nơi khác. Hoặc để dịch bệnh diễn biến tự nhiên, chấp nhận tổn thất trong làng nhưng giữ được sự ổn định cho toàn vùng."

Nghi đứng đó, cảm nhận trọng lượng của quyết định đang đè lên vai mình, chính xác là kịch bản mà Lam đã từng đối mặt, đã từng chọn sai. Cô nhớ lại lời dạy của Ông Cả Xuyên — luôn có một con đường thứ ba.

Nhưng lần này, khi cô nhìn kỹ hơn vào hai lựa chọn được đưa ra, cô nhận ra một điều khác biệt: đây không phải một tình huống đơn giản như những khảo đề trước. Cả hai lựa chọn đều dẫn tới tổn thất thật sự, không có một giải pháp hoàn hảo nào ẩn giấu đâu đó chỉ chờ cô đủ thông minh để tìm ra.

"Đây không phải một câu đố có lời giải sạch sẽ, đúng không?" Cô hỏi, hướng về giọng nói vô hình.

"Đúng vậy." Giọng nói đáp. "Đây là bản chất thật của trách nhiệm hộ pháp domain Sinh Tử — không phải luôn tìm ra cách cứu tất cả mọi người, mà học cách đưa ra những quyết định đau đớn với đầy đủ sự cân nhắc, đầy đủ trách nhiệm, thay vì trốn tránh chúng bằng cách quy giản mọi thứ thành một con số cần tối ưu."

Nghi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, và bắt đầu suy nghĩ, không phải tìm cách "thắng" thử thách này, mà tìm cách đưa ra quyết định đúng đắn nhất có thể, dù cái giá có là gì đi nữa.

Hết Chương 90

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 91
← TrướcTiếp →