🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một vị thần trên bệ cao, gương mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt sắc bén, lên tiếng. "Ta muốn nghe bằng chứng cụ thể, không chỉ những lời cáo buộc chung chung."

Đóa bước lên, giọng run nhưng rõ ràng, trình bày lại từng chi tiết đã thu thập được — những trường hợp độ khó bị chỉnh tay ngay trước cột mốc quan trọng, quy luật thời gian trùng khớp với các đợt kiểm toán, và bản ghi chép từ kho lưu trữ, dù bị đánh cắp, vẫn còn nguyên trong trí nhớ của cả ba người.

Rồi tới lượt Vệ, kể lại câu chuyện của chính mình, giọng anh ta run lên vì xúc động khi lần đầu tiên công khai thừa nhận trước cả Ngọc Hư Cung nỗi đau anh đã mang theo suốt nhiều năm.

"Tôi đã chơi bẩn, đã làm tổn thương những khảo sinh khác, vì tôi không còn tin vào công lý ở nơi này." Anh ta nói, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định. "Nhưng đó không phải bản chất tôi. Đó là hậu quả của một hệ thống đã phản bội tôi trước, khi tôi còn tin tưởng nó."

Miên và những cựu hộ pháp khác lần lượt bước lên, mỗi người kể một câu chuyện, mỗi câu chuyện là một vết thương chưa từng được chữa lành, chưa từng được lắng nghe, giờ đây được phơi bày trước toàn thể Ngọc Hư Cung.

Chủ Khảo Húc đứng đó, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng Nghi có thể thấy những vết nứt nhỏ đang xuất hiện trên lớp vỏ hoàn hảo ấy, khi từng lời chứng thực chồng chất lên nhau, tạo thành một bức tranh không thể chối cãi.

"Những câu chuyện này." Ông ta nói, cố gắng phản công. "Đều là những trường hợp cá biệt, những khảo sinh không đủ năng lực tìm cách đổ lỗi cho hệ thống thay vì chính bản thân mình."

"Cá biệt?" Nghi lên tiếng, không kìm được sự phẫn nộ. "Hàng chục trường hợp, trải dài qua nhiều năm, đều theo cùng một khuôn mẫu, đều xảy ra ngay trước các đợt kiểm toán? Đó không phải cá biệt. Đó là một hệ thống."

Một vị thần khác trên bệ cao, người đã im lặng suốt từ đầu, cuối cùng lên tiếng, giọng trầm và uy nghiêm. "Ta yêu cầu Chủ Khảo Húc trả lời trực tiếp: liệu có, hay không, một chỉ thị chính thức nào từ ông, hoặc từ Phái Thu Quyền, về việc điều chỉnh độ khó khảo đề ngoài phạm vi Điều Chín?"

Cả đại sảnh im lặng tuyệt đối, chờ đợi câu trả lời, khi Chủ Khảo Húc đứng đó, lần đầu tiên trong toàn bộ phiên xử, không có ngay một câu trả lời trơn tru sẵn sàng.

Hết Chương 86

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 87
← TrướcTiếp →