🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

"Ta là Phán Quan Vọng, người đứng đầu domain Sinh Tử." Bà nói, giọng vang vọng khắp đại sảnh với một quyền uy khiến ngay cả Chủ Khảo Húc cũng phải khựng lại. "Ta có điều cần nói, điều mà có lẽ chưa ai ở đây từng nghe qua trọn vẹn."

Bà nhìn quanh đại sảnh, ánh mắt dừng lại trên từng vị thần cấp cao trước khi tiếp tục.

"Lam, thực thể đang bị buộc tội can thiệp trái phép, từng là học trò xuất sắc nhất của ta. Ta đã đích thân chứng kiến sự sa sút của cậu ấy sau thảm kịch năm xưa, đã đích thân đề xuất hình phạt niêm phong thay vì xóa bỏ hoàn toàn, vì ta tin, dù cậu ấy đã phạm sai lầm khủng khiếp, vẫn còn một điều gì đó đáng cứu vãn trong cậu ấy."

"Điều đó không liên quan tới vụ việc hiện tại." Chủ Khảo Húc ngắt lời, giọng sắc lạnh.

"Nó liên quan trực tiếp." Phán Quan Vọng đáp trả, không hề nao núng trước sự ngắt lời. "Vì hành động của Lam, dù vi phạm luật lệ, chứng minh chính xác điều ta đã tin tưởng suốt nhiều năm: rằng ngay cả một linh hồn đã phạm sai lầm lớn nhất vẫn có khả năng chọn lòng trắc ẩn khi đối diện một cơ hội thứ hai."

Bà quay sang nhìn thẳng vào các vị thần trên bệ cao. "Và còn một điều nữa, quan trọng hơn cả vụ việc của Lam và Nghi. Đó là câu hỏi tại sao chúng ta lại ở đây, tại sao sáu domain cùng lúc kiệt sức, tại sao Thiên Khảo phải gộp chung thành một kỳ khảo lớn thay vì sáu kỳ riêng biệt như truyền thống."

Một sự xôn xao nhẹ lan khắp đại sảnh trước câu hỏi bất ngờ ấy.

"Hương khói đang cạn." Phán Quan Vọng nói tiếp, giọng trầm xuống, mang một nỗi buồn sâu sắc. "Con người thời nay không còn cần tới thần linh theo cách xưa cũ nữa. Khoa học, y tế, hạ tầng đã thay thế nhiều phần việc từng là phép màu. Đó không phải lỗi của bất cứ ai trong chúng ta. Đó là một sự thật đang diễn ra, chậm rãi nhưng không thể đảo ngược."

Bà nhìn thẳng vào Chủ Khảo Húc. "Và ta nghi ngờ, dù chưa có bằng chứng tuyệt đối, rằng có những kẻ đang lợi dụng sự thật đau lòng đó, không phải để tìm cách thích nghi, mà để thâu tóm quyền lực còn sót lại trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn."

Chủ Khảo Húc đứng đó, gương mặt lần đầu tiên lộ ra một chút gì đó khác hẳn vẻ điềm tĩnh thường thấy — một sự tức giận bị kìm nén, một dấu hiệu cho thấy lời buộc tội của Phán Quan Vọng đã chạm đúng vào một điều nhạy cảm.

"Đây là những cáo buộc vô căn cứ." Ông ta nói, giọng gằn lại. "Ta chỉ đang cố gắng bảo vệ tính công bằng của hệ thống."

"Vậy hãy để Ngọc Hư Cung tự phán xét." Phán Quan Vọng đáp, quay lại nhìn các vị thần trên bệ cao. "Không phải dựa trên lời lẽ hoa mỹ của bất cứ ai, mà dựa trên toàn bộ sự thật, bao gồm cả những gì Chủ Khảo Húc đang cố gắng che giấu."

Hết Chương 85

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 86
← TrướcTiếp →