🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm đó, Nghi không ngủ được, cứ trằn trọc với dòng ghi chú ám ảnh ấy — "theo dõi đặc biệt, nguồn gốc bất thường" — và ký hiệu domain Sinh Tử đứng sau nó. Cô nhớ lại từng chi tiết nhỏ tích lũy được suốt hành trình: mã số bất thường trên bảng xếp hạng, Dương Khí hồi phục sai công thức, sự quan tâm đặc biệt của Lam, hành động phá luật để cứu cô, và giờ, bằng chứng cho thấy chính domain Sinh Tử, nơi Lam từng là quán quân, đã đánh dấu trường hợp của cô ngay từ đầu.

Tất cả những mảnh ghép ấy, khi đặt cạnh nhau, chỉ dẫn tới một khả năng duy nhất, một khả năng quá lớn, quá đáng sợ để cô có thể chấp nhận dễ dàng.

Cô ngồi dậy, bước ra ngoài khoảng sân vắng, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sương mờ quen thuộc.

"Tôi cần hỏi ông một điều." Cô nói, giọng run nhưng kiên định. "Và lần này, tôi cần ông trả lời thẳng, không né tránh, không 'chưa phải lúc' nữa."

Khoảng lặng quen thuộc, nhưng lần này, Nghi cảm nhận được một sự căng thẳng khác hẳn, một sự chờ đợi đầy lo âu, như thể chính Lam cũng biết câu hỏi sắp tới sẽ là gì.

"Chúng tôi tìm thấy một ghi chú về tôi trong kho lưu trữ." Cô nói tiếp, giọng chậm rãi, cẩn trọng chọn từng chữ. "Không phải bị chỉnh độ khó như những khảo sinh khác. Một loại theo dõi đặc biệt, mang ký hiệu domain Sinh Tử."

Không có phản hồi ngay lập tức, nhưng Nghi có thể cảm nhận được, qua chính sự im lặng ấy, một điều gì đó đang run rẩy ở phía bên kia.

"Tôi cần biết." Cô nói, giọng giờ đã run rõ rệt, không còn cố che giấu nỗi sợ hãi của chính mình nữa. "Tên tôi bị đưa vào Sổ Khảo thay vì Sổ Tử đêm đó — đó có phải là một lỗi ngẫu nhiên không? Hay có ai đó, cụ thể là ai đó trong domain Sinh Tử, đã cố ý làm điều đó?"

Khoảng lặng kéo dài, dài hơn bất cứ khoảng lặng nào Nghi từng trải qua trước đó, một sự im lặng nặng trĩu tới mức cô gần như có thể cảm nhận được trọng lượng vật lý của nó đè lên vai mình.

Cuối cùng, một dòng chữ, ngắn ngủi nhưng mang sức nặng của cả một lời thú tội, bắt đầu hiện ra, chậm rãi, run rẩy hơn bất cứ lần nào trước đó.

【HỆ THỐNG】

Nghi.

Có một điều ta cần nói với con.

Điều ta đã né tránh nói ra từ rất lâu rồi.

【/HỆ THỐNG】

Tim Nghi đập chậm lại, gần như ngừng hẳn, khi cô chờ đợi những dòng chữ tiếp theo, biết rằng chúng sẽ thay đổi vĩnh viễn mọi thứ cô từng hiểu về hành trình của mình ở nơi này.

Hết Chương 70

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 71
← TrướcTiếp →