【HỆ THỐNG】
Đêm con chết hụt, ta đang trực ca xử lý luồng Sổ Tử domain Sinh Tử.
Đó là công việc ta bị buộc phải làm, một phần của hình phạt — xử lý chính xác thứ đã hủy hoại đời ta.
【/HỆ THỐNG】
Nghi đứng bất động, không dám thở mạnh, sợ làm gián đoạn dòng chảy của lời thú tội đang dần hình thành.
【HỆ THỐNG】
Tên con hiện lên trong danh sách cần xử lý.
Một cái chết do đuối nước, cứu một đứa trẻ.
Ta đọc hồ sơ của con trong tích tắc trước khi xử lý, như ta vẫn làm với mọi hồ sơ khác.
Và ta thấy nó.
Khoảnh khắc con lao xuống dòng nước, không một giây do dự, để cứu một đứa trẻ không phải con mình.
【/HỆ THỐNG】
"Giống như ông." Nghi nói khẽ, bắt đầu hiểu ra hướng đi của câu chuyện.
【HỆ THỐNG】
Giống hệt.
Ta từng đứng trước một lựa chọn tương tự, dù ở một hình thức khác — cứu người, hay tối ưu con số.
Ta đã chọn sai.
Nhìn con, trong khoảnh khắc con sắp chết, lựa chọn đúng đắn mà chính ta đã không đủ can đảm để chọn, một điều gì đó trong ta vỡ vụn.
【/HỆ THỐNG】
Nghi cảm thấy nước mắt bắt đầu dâng lên, dù cô chưa biết chính xác mình đang khóc vì điều gì — vì Lam, vì chính mình, hay vì cả hai.
【HỆ THỐNG】
Ta không thể để con chết.
Không phải vì con là ai, mà vì con là bằng chứng sống rằng lựa chọn đúng đắn vẫn tồn tại, rằng người khác vẫn có thể làm được điều ta đã không làm được.
Ta không thể để dòng nước ấy cướp đi điều đó.
【/HỆ THỐNG】
"Vậy ông đã làm gì?" Nghi hỏi, giọng run rẩy, dù cô đã đoán được phần lớn câu trả lời.
Khoảng lặng cuối cùng, ngắn nhưng nặng nề nhất từ trước tới giờ.
【HỆ THỐNG】
Ta kéo tên con sang Sổ Khảo.
Cố ý.
Biết rõ đó là hành vi vi phạm nghiêm trọng nhất một thực thể như ta được phép phạm.
Ta đã không cho con quyền được chết theo đúng số mệnh của con.
Ta đã tự ý định đoạt, dựa trên chính nỗi ám ảnh của bản thân ta, không phải vì con thật sự cần được cứu theo cách đó.
【/HỆ THỐNG】
Nghi đứng đó, giữa khoảng sân sương mờ, toàn thân run rẩy, khi sự thật cuối cùng, sự thật lớn nhất, đã được phơi bày hoàn toàn. Cô không tồn tại ở Thiên Khảo vì một sai sót ngẫu nhiên. Cô không tồn tại ở đây vì cô đặc biệt, vì số phận đã chọn cô cho một sứ mệnh lớn lao nào đó.
Cô ở đây vì một người xa lạ, bị ám ảnh bởi chính thất bại của mình, đã nhìn thấy trong cô một cơ hội để chuộc lỗi, và đã tự ý định đoạt sống chết của cô mà không hề hỏi ý kiến cô một lời nào.
Cô nghĩ tới bà ngoại, tới căn phòng trọ nhỏ, tới cuộc sống bình thường mà lẽ ra cô đã có thể quay về, hoặc kết thúc, theo đúng số mệnh của mình, nếu không có sự can thiệp ấy. Cô nghĩ tới tất cả những khảo đề, những nỗi sợ hãi, những lần suýt chết cô đã trải qua kể từ đêm mưa ấy — tất cả, tất cả đều bắt nguồn từ một quyết định cô chưa từng được hỏi ý kiến, một quyết định được đưa ra trong một khoảnh khắc tuyệt vọng bởi một người đang cố gắng viết lại câu chuyện của chính mình thông qua cô.
"Ông không hỏi tôi." Cô nói, giọng vỡ ra, không còn kìm nén được nữa. "Ông không cho tôi cơ hội để chọn. Ông chỉ đơn giản quyết định thay tôi, như thể cuộc đời tôi là một công cụ để ông sửa chữa lỗi lầm của chính mình."
【HỆ THỐNG】
Con nói đúng.
Ta không có lời bào chữa nào cho việc đó.
Ta chỉ có thể nói, ta xin lỗi, dù biết lời xin lỗi không đủ để sửa chữa những gì ta đã làm.
【/HỆ THỐNG】
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 72 →