🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vệ phản ứng nhanh nhất, kéo cả Nghi và Đóa vào sau một kệ sách cao, thì thầm ra hiệu im lặng tuyệt đối. Cả ba nín thở, ép sát mình vào bóng tối giữa các kệ, tim đập thình thịch trong lồng ngực khi tiếng bước chân tiến gần hơn, rồi dừng lại ngay trước cửa kho lưu trữ.

Cánh cửa mở ra. Một người đàn ông mặc trang phục quan chức bước vào, không phải Chủ Khảo Húc, nhưng rõ ràng là một ai đó có thẩm quyền đáng kể trong khu vực này. Ông ta đi thẳng tới một kệ sách khác, cách chỗ ba người ẩn nấp không xa, lục tìm một tài liệu cụ thể, hoàn toàn không hay biết về sự hiện diện của những vị khách không mời.

Nghi gần như không dám thở, cảm nhận rõ ràng nhịp tim của chính mình đập mạnh tới mức cô sợ nó có thể bị nghe thấy. Cô liếc nhìn tập hồ sơ vẫn còn mở trong tay Đóa, tự hỏi liệu họ có kịp cất nó về đúng vị trí ban đầu hay không nếu bị phát hiện.

Người đàn ông tìm được tài liệu cần thiết, lật qua vài trang, gật gù một mình, rồi quay lưng rời khỏi phòng, cánh cửa đóng lại phía sau ông ta với một tiếng động nhẹ nhưng dứt khoát.

Cả ba đợi thêm một khoảng thời gian dài, không dám di chuyển, cho tới khi chắc chắn tiếng bước chân đã xa hẳn, rồi mới dám thở phào nhẹ nhõm, dù toàn thân vẫn còn run rẩy vì cơn sợ hãi vừa trải qua.

"Chúng ta cần đi ngay." Đóa thì thầm, giọng vẫn còn run. "Trước khi vận may của chúng ta cạn kiệt."

Nghi gật đầu, nhanh chóng cất tập hồ sơ trở lại đúng vị trí, cố gắng để nó trông không hề bị động tới, trong khi Vệ kiểm tra lần cuối để chắc chắn không để lại bất cứ dấu vết nào của sự xâm nhập.

Cả ba lặng lẽ rời khỏi kho lưu trữ, len lỏi qua những hành lang phụ vắng vẻ, tim vẫn còn đập nhanh, cho tới khi hòa lẫn trở lại vào đám đông phụ tá đang chờ buổi lễ kết thúc, đúng lúc Ông Cả Xuyên liếc nhìn về phía họ, một câu hỏi thầm lặng trong ánh mắt ông.

Nghi khẽ gật đầu, một tín hiệu ngắn gọn nhưng đủ để Ông Cả Xuyên hiểu: họ đã thành công, dù trong gang tấc.

Buổi lễ kết thúc chẳng bao lâu sau đó, và cả nhóm rời khỏi khu vực rìa Ngọc Hư Cung theo đúng đoàn phụ tá, cố giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể dù trong lòng vẫn còn dư âm của cơn sợ hãi tột độ. Chỉ khi bước qua cánh cổng lớn, trở lại không gian sương mờ quen thuộc của khảo trường, Nghi mới cho phép mình thở ra một hơi dài, cả người gần như khuỵu xuống vì nhẹ nhõm.

"Chúng ta làm được rồi." Cô nói, giọng vẫn còn run nhưng tràn đầy một niềm vui pha lẫn kinh ngạc. "Chúng ta thực sự làm được rồi."

Hết Chương 68

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 69
← TrướcTiếp →