🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Kho lưu trữ hiện ra sau một cánh cửa gỗ nặng nề, một căn phòng rộng lớn với những kệ sách cao chạm trần, chứa đầy những cuộn giấy, những tập hồ sơ đóng bìa da, sắp xếp theo một hệ thống Nghi không hiểu nổi ngay lập tức.

"Chúng ta không có nhiều thời gian." Đóa nói, giọng gấp gáp, ngay lập tức bắt đầu quét mắt qua các nhãn dán trên kệ, tìm kiếm bất cứ điều gì liên quan tới việc điều chỉnh độ khó hay các quyết định hành chính gần đây.

Vệ, với kinh nghiệm dày dạn hơn về cấu trúc hành chính của Thiên Khảo, nhanh chóng định vị được khu vực có khả năng chứa những tài liệu họ cần. "Đây, hồ sơ điều hành khảo trường, được sắp xếp theo năm."

Cả ba lao vào tìm kiếm, tay run vì áp lực thời gian, mắt lướt nhanh qua từng trang giấy, tìm kiếm bất cứ dấu hiệu nào liên quan tới việc chỉnh sửa độ khó có chủ đích. Nghi tìm thấy một tập hồ sơ đặc biệt dày, đóng dấu một biểu tượng cô nhận ra ngay — con dấu riêng của Chủ Khảo Húc.

"Đây rồi." Cô thì thầm, mở nhanh tập hồ sơ, và ngay lập tức, một cảm giác lạnh buốt lan khắp người khi cô nhìn thấy những gì bên trong.

Đó là một danh sách dài, ghi rõ tên khảo sinh, ngày tháng, và một cột ghi chú đơn giản: "điều chỉnh theo yêu cầu". Tên của Trác có trong đó, đúng ngày anh ta từng kể. Tên của Yên cũng vậy. Cả những cái tên khác Nghi chưa từng nghe qua, hàng chục, có lẽ hàng trăm dòng, kéo dài qua nhiều năm, mỗi dòng là một cuộc đời bị bẻ gãy quỹ đạo bởi một quyết định hành chính lạnh lùng. Và, đáng sợ hơn cả, tên của chính cô, "Nghi", với một ghi chú riêng biệt bằng nét mực đậm hơn hẳn những dòng khác: "theo dõi đặc biệt, nguồn gốc bất thường".

"Đây là bằng chứng." Nghi nói, giọng run lên vì cả sự phấn khích lẫn nỗi sợ hãi. "Bằng chứng trực tiếp, có tên, có ngày tháng, có chữ ký."

Vệ nhanh chóng chụp lại hình ảnh những trang giấy quan trọng nhất bằng một phương pháp cô không hiểu rõ cơ chế nhưng nhận ra là một dạng năng lực đặc biệt của khảo trường, một cách lưu giữ thông tin không cần mang theo vật chứng thật sự có thể bị phát hiện.

"Chúng ta có đủ chưa?" Đóa hỏi, giọng căng thẳng, mắt liên tục liếc về phía cửa.

"Gần đủ." Nghi đáp, lật thêm vài trang, cố tìm kiếm bất cứ điều gì có thể xác nhận trực tiếp mối liên hệ giữa Chủ Khảo Húc và quyết định cụ thể ảnh hưởng tới trường hợp của cô.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên từ hành lang bên ngoài, đều đặn, tự tin, đang tiến lại gần cánh cửa kho lưu trữ.

Hết Chương 67

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 68
← TrướcTiếp →