Mười ngày chuẩn bị trôi qua nhanh hơn Nghi tưởng, mỗi ngày đều chật kín với việc lên kế hoạch tỉ mỉ cùng Ông Cả Xuyên: học thuộc lòng vai trò "phụ tá giấy tờ" họ sẽ đóng, ghi nhớ sơ đồ khu vực rìa Ngọc Hư Cung mà ông phác lại từ trí nhớ, và luyện tập những câu trả lời chuẩn mực cho bất cứ ai có thể chất vấn họ.
Ngày diễn ra buổi lễ, cả ba khoác lên mình những bộ áo giản dị theo đúng trang phục phụ tá, đi theo sau Ông Cả Xuyên qua một cánh cổng khác hẳn cửa Tây từng gặp — một cánh cổng lớn, uy nghiêm, dẫn tới một khu vực hoàn toàn khác của khảo trường, nơi kiến trúc trở nên tráng lệ hơn hẳn, những cột đá cao vút, mái ngói lấp lánh dưới một thứ ánh sáng không rõ nguồn.
"Đây mới chỉ là rìa ngoài." Ông Cả Xuyên thì thầm, khi cả nhóm bước qua một hành lang dài, hai bên là những bức tượng thần uy nghi. "Ngọc Hư Cung thật sự nằm sâu hơn nhiều, xa hơn những gì người thường như chúng ta được phép nhìn thấy."
Buổi lễ diễn ra trong một đại sảnh rộng lớn, nơi hàng chục cựu hộ pháp, mỗi người mang một dáng vẻ và khí chất khác nhau, đứng thành hàng chờ tới lượt dâng báo cáo. Có người mang vẻ tự hào, đứng thẳng với huy hiệu domain lấp lánh trên ngực áo; có người lại cúi đầu, ánh mắt tránh né, như đang mang một gánh nặng vô hình. Nghi tự hỏi trong số họ, có bao nhiêu người từng trải qua một thất bại như Lam, chỉ là không ai biết tới câu chuyện của họ.
Nghi, Đóa và Vệ đứng lẫn vào đám đông phụ tá phía sau, cố gắng trông càng bình thường càng tốt trong khi mắt vẫn không ngừng quan sát, tìm kiếm cơ hội.
"Kho lưu trữ nằm ở cánh tây của đại sảnh." Ông Cả Xuyên thì thầm tiếp, khi có cơ hội đứng gần nhóm. "Ta sẽ tạo cơ hội đánh lạc hướng trong khoảng mười phút, khi phần nghi lễ chính diễn ra. Đó là khoảng thời gian duy nhất các con có."
Nghi gật đầu, tim đập thình thịch, cảm nhận rõ ràng mức độ nguy hiểm của khoảnh khắc sắp tới. Cô liếc nhìn Đóa và Vệ, thấy cả hai cũng đang trong trạng thái căng thẳng tột độ nhưng kiên định không kém.
Nghi lễ bắt đầu, một chuỗi những nghi thức trang trọng, những lời tụng niệm cổ xưa vang vọng khắp đại sảnh, thu hút sự chú ý của gần như tất cả mọi người có mặt. Đây chính là khoảnh khắc Ông Cả Xuyên đã hứa hẹn.
"Đi." Ông thì thầm, ánh mắt ra hiệu về phía cánh tây.
Ba người lặng lẽ tách khỏi đám đông, len lỏi qua những hành lang phụ vắng vẻ, tim đập nhanh theo từng bước chân, hướng về phía kho lưu trữ nơi có thể chứa đựng bằng chứng cuối cùng họ cần để phơi bày toàn bộ âm mưu đang đe dọa không chỉ số phận của Nghi, mà của cả một hệ thống đang trên bờ vực sụp đổ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 67 →