Ông Cả Xuyên tìm tới nhóm ba người vào một buổi chiều, dáng đi có phần vội vã hơn thường lệ, đủ để cả ba nhận ra ông mang theo tin tức quan trọng.
"Ta đã dò hỏi được lịch trình kiểm toán." Ông nói ngay khi vừa tới, không phí thời gian cho những câu chào hỏi thông thường. "Còn khoảng mười ngày nữa. Và ta cũng tìm được một cách để đưa các con tới gần rìa Ngọc Hư Cung, nơi các bản ghi chép về việc điều chỉnh độ khó được lưu giữ."
Nghi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, cả sự hào hứng lẫn nỗi sợ hãi trộn lẫn vào nhau. "Bằng cách nào?"
"Có một buổi lễ thường niên, nơi các cựu hộ pháp được phép trở về gần khu vực hành chính để dâng báo cáo tình hình khảo trường." Ông Cả Xuyên giải thích. "Ta có thể đưa theo một vài 'phụ tá', dưới danh nghĩa hỗ trợ công việc giấy tờ. Đó không phải một cách vào sâu, chỉ đủ để chạm tới rìa ngoài của khu vực lưu trữ. Nhưng có lẽ đủ."
"Rủi ro thế nào?" Vệ hỏi, giọng thực tế.
"Lớn." Ông Cả Xuyên thừa nhận thẳng thắn. "Nếu bị phát hiện đang tìm kiếm thứ không thuộc phận sự, hậu quả có thể nghiêm trọng hơn bất cứ điều gì các con từng đối mặt tới giờ. Đây không còn là chuyện khảo đề fail hay thành công nữa. Đây là chuyện xâm phạm trực tiếp vào không gian quyền lực của Ngọc Hư Cung."
Cả ba nhìn nhau, cân nhắc trọng lượng của quyết định trước mắt. Nghi nghĩ tới Trác, tới Yên, tới "con bé năm đó" không ai còn nhớ tên, tới ba nghìn người đã chết vì một quyết định vội vàng của một khảo sinh khác nhiều năm trước. Cô nghĩ tới Lam, tới nỗ lực chuộc lỗi không ngừng nghỉ của ông, tới việc ông đã phá luật, chấp nhận rủi ro lớn, chỉ để bảo vệ cô.
"Chúng ta làm." Cô nói, giọng cương quyết, không còn chút do dự nào. "Nếu không hành động bây giờ, trước đợt kiểm toán, sẽ không còn cơ hội nào tốt hơn nữa."
Đóa và Vệ gật đầu đồng thuận, dù ánh mắt cả hai đều mang một sự nghiêm trọng sâu sắc trước những gì sắp tới.
"Được." Ông Cả Xuyên nói, giọng cũng nặng nề không kém. "Ta sẽ sắp xếp mọi thứ. Nhưng từ giờ tới lúc đó, các con cần chuẩn bị kỹ lưỡng — biết chính xác mình tìm kiếm gì, biết cách hành động nhanh và im lặng, và quan trọng nhất, biết cách rút lui nếu mọi thứ đi sai hướng."
Nghi gật đầu, cảm nhận một sự pha trộn giữa nỗi sợ hãi và quyết tâm mãnh liệt. Cuộc điều tra của họ, bắt đầu từ một câu hỏi đơn giản về thân phận của chính cô, giờ đây đã trở thành một sứ mệnh lớn lao hơn nhiều, một sứ mệnh có thể quyết định số phận của không chỉ riêng cô, mà của cả một hệ thống đang trên bờ vực bị lợi dụng hoàn toàn bởi những kẻ như Chủ Khảo Húc.
Đêm đó, khi chuẩn bị cho hành trình nguy hiểm sắp tới, Nghi lần đầu tiên sau nhiều ngày, chủ động tìm tới Lam, không phải để hỏi về quá khứ của ông nữa, mà để thông báo về kế hoạch, và để nói một điều cô đã ấp ủ suốt mấy ngày qua.
"Chúng tôi sắp làm một việc rất nguy hiểm." Cô nói. "Tôi muốn ông biết, dù chuyện gì xảy ra, tôi không hối hận vì đã biết sự thật về ông."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 66 →