🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bốn ngày sau cuộc trò chuyện đau đớn ấy, Nghi nhận một khảo đề khó, domain Thổ, yêu cầu gia cố một đoạn nền móng đang sụt lún nghiêm trọng dưới một khu nhà tập thể đông đúc. Cô tới hiện trường một mình, theo đúng thói quen giữ khoảng cách với hệ thống mà cô đã duy trì suốt mấy ngày qua, chỉ dựa vào kinh nghiệm và trực giác của bản thân.

Công việc phức tạp hơn cô tưởng, nền đất yếu lan rộng hơn phạm vi ban đầu cô đánh giá, và giữa chừng, cô nhận ra mình cần thêm thông tin về cấu trúc bên dưới mà chỉ có thể có được nếu hỏi hệ thống trực tiếp.

Cô đứng đó, do dự, giữa việc tiếp tục mò mẫm một mình có nguy cơ làm sai, và việc phá vỡ khoảng cách cô đã cố gắng giữ suốt mấy ngày qua.

"Tôi cần biết độ sâu của lớp đất yếu." Cô nói cuối cùng, giọng ngắn gọn, thực dụng, giữ mọi thứ ở mức tối thiểu cần thiết.

Câu trả lời tới ngay lập tức, cũng ngắn gọn, cũng thực dụng, không có bất cứ nỗ lực nào để kéo dài cuộc trò chuyện ra ngoài phạm vi cần thiết.

【HỆ THỐNG】

Khoảng hai mét, lệch nhiều nhất ở góc đông bắc.

【/HỆ THỐNG】

Nghi cảm ơn ngắn gọn và tiếp tục công việc, nhưng có một điều gì đó trong sự tôn trọng khoảng cách ấy, sự kiên nhẫn không đòi hỏi gì thêm, khiến cô suy nghĩ nhiều hơn trong suốt quãng thời gian còn lại của khảo đề.

Khi công việc hoàn thành, Nghi ngồi xuống nghỉ, và lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô chủ động nói thêm một điều gì đó ngoài phạm vi công việc.

"Ông không hỏi tôi có ổn không." Cô nói, hơi ngạc nhiên với chính nhận xét của mình.

【HỆ THỐNG】

Ta không muốn tạo thêm áp lực cho con.

Con cần không gian, ta sẽ cho con không gian, dù nó khiến ta đau lòng.

【/HỆ THỐNG】

Câu trả lời ấy, thay vì khiến Nghi thấy xa cách hơn, lại khiến cô cảm động một cách bất ngờ. Đây không phải sự thờ ơ. Đây là một sự tôn trọng có ý thức, một sự kiềm chế đến từ tình thương thật sự, không phải từ sự vô cảm.

"Tôi vẫn chưa hết bối rối." Cô nói, thành thật. "Nhưng tôi nghĩ tôi đang dần hiểu ra một điều: tôi không cần phải chọn giữa việc tha thứ hoàn toàn và việc cắt đứt hoàn toàn. Có lẽ có một khoảng giữa, nơi tôi vẫn có thể làm việc cùng ông, tin tưởng ông trong công việc trước mắt, trong khi vẫn cần thời gian để xử lý phần còn lại."

【HỆ THỐNG】

Đó là tất cả những gì ta có thể mong đợi.

Và nhiều hơn những gì ta xứng đáng.

【/HỆ THỐNG】

Nghi mỉm cười nhẹ, một nụ cười mỏng manh nhưng chân thật, cảm nhận một gánh nặng nào đó trong lòng mình đã nhẹ bớt đi phần nào, dù chưa hoàn toàn biến mất. Cô đứng dậy, phủi bụi, và bước tiếp về phía khảo đề tiếp theo, mang theo một sự hòa giải chưa trọn vẹn nhưng đã bắt đầu, giữa cô và người đàn ông vô danh vẫn luôn dõi theo từng bước chân cô từ phía sau những dòng chữ lạnh lùng.

Hết Chương 64

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 65
← TrướcTiếp →