🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trong những ngày tiếp theo, Nghi thay đổi cách mình tương tác với khảo trường một cách rõ rệt. Cô vẫn nhận khảo đề, vẫn hoàn thành chúng với sự cẩn trọng đã trở thành bản năng, nhưng cô không còn chủ động bắt chuyện với hệ thống nữa, chỉ trả lời khi cần thiết, ngắn gọn, giữ một khoảng cách cô chưa từng có kể từ sau lần đầu tiên họ thật sự kết nối với nhau.

Đóa nhận ra sự thay đổi này ngay lập tức. "Chị vẫn chưa sẵn sàng nói chuyện lại với ông ấy à?" Cô hỏi, khi cả hai đang cùng xử lý một khảo đề nhẹ nhàng ở rìa khảo trường.

"Tôi không biết mình nên nói gì." Nghi thừa nhận, giọng mệt mỏi. "Mỗi lần tôi định hỏi thêm điều gì đó, tôi lại nhớ tới con số ấy. Ba nghìn người. Tôi không thể gạt nó ra khỏi đầu được."

"Chị có giận ông ấy không?" Đóa hỏi, giọng thận trọng.

Nghi suy nghĩ một lúc lâu trước khi trả lời. "Tôi không biết. Một phần trong tôi hiểu, thậm chí đồng cảm — tôi từng mắc sai lầm tương tự, dù nhỏ hơn nhiều. Nhưng một phần khác trong tôi không thể ngừng nghĩ tới những người đã chết, những gia đình đã tan vỡ, chỉ vì một quyết định vội vàng. Làm sao tôi có thể vừa đồng cảm, vừa kinh hoàng, cùng một lúc?"

"Có lẽ chị không cần phải chọn chỉ một trong hai." Đóa nói, giọng dịu dàng. "Có lẽ cả hai cảm xúc đó đều đúng, đều có chỗ đứng của riêng nó. Ông ấy vừa là một người từng gây ra một thảm kịch không thể tha thứ, vừa là một người đã trả giá, đã thay đổi, đang cố gắng làm điều đúng đắn theo cách duy nhất còn lại với mình."

Nghi nhìn Đóa, cảm nhận một sự biết ơn sâu sắc vì sự khôn ngoan và kiên nhẫn của người bạn này. "Khi nào chị trở nên hiểu chuyện tới vậy?"

Đóa mỉm cười buồn bã. "Khi tôi học được rằng ở khảo trường này, không có gì đơn giản trắng đen cả. Ai cũng mang theo một câu chuyện, một vết thương, một lý do khiến họ trở thành con người họ đang là."

Vệ, khi nghe Nghi kể lại tâm trạng của mình vào buổi tối, có một góc nhìn khác, nhưng không kém phần thấu đáo. "Chị không cần vội vàng tha thứ, cũng không cần vội vàng oán trách." Anh ta nói. "Chị cần thời gian để cả hai cảm xúc đó tồn tại song song, cho tới khi chị tìm ra được cách sống chung với chúng, theo cách của riêng chị."

Nghi gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào khi có hai người bạn sẵn sàng lắng nghe mà không phán xét, không thúc ép cô phải đưa ra quyết định trước khi cô thật sự sẵn sàng.

Nhưng sâu trong lòng, cô biết mình không thể giữ khoảng cách này mãi mãi. Cuộc điều tra vẫn đang tiếp diễn, mối nguy từ Chủ Khảo Húc vẫn còn treo lơ lửng, và Lam, dù mang trong mình một quá khứ nặng nề, vẫn là một mắt xích quan trọng trong toàn bộ câu chuyện cô đang cố gắng làm sáng tỏ.

Cô chỉ cần thêm một chút thời gian nữa, trước khi có thể đối diện với ông một lần nữa, không phải với tư cách một khảo sinh cần câu trả lời, mà với tư cách một người đang cố gắng hiểu và, có lẽ, tha thứ.

Hết Chương 63

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 64
← TrướcTiếp →