🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nghi chờ đợi trong im lặng, để cho Lam có khoảng thời gian cần thiết, không thúc giục, không hỏi thêm, chỉ ngồi đó, hiện diện, như cách cô từng học được rằng đôi khi sự có mặt lặng lẽ còn quan trọng hơn bất cứ lời an ủi nào.

Cuối cùng, khối chữ hiện ra trở lại, chậm rãi, từng chữ như phải kéo lên từ một nơi rất sâu.

【HỆ THỐNG】

Gần ba nghìn người.

Trong vòng chưa tới một tháng.

Đàn ông, phụ nữ, trẻ em.

Một ngôi làng gần như bị xóa sổ hoàn toàn.

【/HỆ THỐNG】

Nghi cảm thấy như có ai đó vừa đấm mạnh vào ngực mình, hơi thở nghẹn lại. Ba nghìn người. Một con số quá lớn để tâm trí cô có thể thật sự nắm bắt trọn vẹn, quá trừu tượng để cảm nhận hết được sức nặng thật sự của nó, nhưng đồng thời cũng đủ cụ thể để khiến cô rùng mình tới tận xương tủy.

"Tôi..." Cô bắt đầu, nhưng không biết phải nói gì, mọi từ ngữ đều có vẻ quá nhỏ bé, quá vô nghĩa trước một thảm kịch lớn lao tới vậy.

【HỆ THỐNG】

Con không cần nói gì cả.

Không có lời nào đủ để lấp đầy khoảng trống đó.

Ta đã học được điều đó từ rất lâu rồi.

【/HỆ THỐNG】

Nghi ngồi đó, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên má, không hẳn vì thương cho Lam, mà vì thương cho những con người xa lạ, những gia đình đã tan vỡ, những đứa trẻ đã không có cơ hội lớn lên, tất cả chỉ vì một quyết định được đưa ra bởi một người đọc một con số như đọc một điểm số trò chơi.

"Tại sao?" Cô hỏi, giọng nghẹn ngào. "Tại sao ông lại chọn cách đó? Ông hẳn phải biết rủi ro."

【HỆ THỐNG】

Ta biết.

Nhưng ta trẻ, tự tin, và tham vọng.

Ta muốn đạt điểm cao nhất có thể, để chứng minh mình xứng đáng với vị trí hộ pháp hơn bất cứ ai từng thi trước đó.

Ta đã nhìn thấy con người như những con số cần tối ưu, không phải như những sinh mạng cần bảo vệ.

Đó là sai lầm lớn nhất đời ta, và ta sẽ phải mang nó theo mãi mãi.

【/HỆ THỐNG】

Nghi im lặng, để cho lời thú nhận ấy thấm sâu, cảm nhận được một sự đồng cảm kỳ lạ pha lẫn với nỗi kinh hoàng — cô hiểu, một cách đau đớn, chính xác cảm giác nhìn con người như những con số, vì cô đã từng làm điều tương tự, dù ở quy mô nhỏ hơn hẳn, trong những ngày đầu ở khảo trường này.

Nhưng cô cũng không thể phủ nhận nỗi kinh hoàng trước quy mô của thảm kịch, trước việc một quyết định vội vàng, ích kỷ, đã cướp đi gần ba nghìn sinh mạng.

Cô không biết phải cảm thấy thế nào nữa. Lòng cô là một mớ hỗn độn giữa sự đồng cảm, nỗi kinh hoàng, và một câu hỏi mới, đáng sợ hơn tất cả: nếu con người đã từng gây ra một thảm kịch lớn tới vậy giờ đang bảo vệ cô, sẵn sàng phá luật vì cô, thì liệu cô có thể thật sự tin tưởng vào phán đoán của ông ấy hay không, hay cô chỉ đang là đối tượng mới nhất cho một nỗ lực chuộc lỗi có thể, một lần nữa, dẫn tới hậu quả không lường trước được?

"Tôi cần thời gian." Cô nói cuối cùng, giọng run rẩy nhưng thành thật. "Không phải để xa lánh ông. Chỉ là... tôi cần thời gian để sắp xếp lại mọi thứ trong đầu mình."

【HỆ THỐNG】

Ta hiểu.

Con không nợ ta sự tha thứ ngay lập tức.

Con không nợ ta bất cứ điều gì cả.

【/HỆ THỐNG】

Nghi đứng dậy, chân vẫn còn run, và bước đi trong màn đêm sương mờ, để lại phía sau một cuộc trò chuyện đã thay đổi vĩnh viễn cách cô nhìn nhận về người đã dẫn dắt cô qua từng khảo đề kể từ đêm mưa định mệnh ấy.

Hết Chương 62

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 63
← TrướcTiếp →