Vài ngày trôi qua trong một nhịp điệu tương đối yên bình, khi cả nhóm tập trung vào việc hồi phục hoàn toàn cho Nghi trong lúc chờ Ông Cả Xuyên hoàn tất việc dò hỏi về đợt kiểm toán. Nhưng lời hứa của Lam — kể hết sự thật khi thời điểm tới — vẫn treo lơ lửng trong tâm trí Nghi mỗi ngày, một câu hỏi chưa có lời đáp trọn vẹn.
Cô quyết định không thúc ép thêm, để cho thời gian và sự tin tưởng dần được xây dựng tự nhiên, nhưng một buổi tối, khi cô đang ngồi một mình sau một khảo đề nhẹ nhàng, chính Lam là người chủ động lên tiếng trước.
【HỆ THỐNG】
Con đã sẵn sàng nghe chưa?
【/HỆ THỐNG】
Nghi ngồi thẳng dậy ngay lập tức, tim đập nhanh. "Vâng. Tôi sẵn sàng."
Khoảng lặng kéo dài, không phải sự giằng co như mọi lần trước, mà một khoảng lặng của người đang chuẩn bị tinh thần để đối diện với ký ức đau đớn nhất của chính mình.
【HỆ THỐNG】
Nhiệm vụ cuối cùng của ta là kiểm soát một nguồn bệnh đang manh nha ở một vùng đông dân.
Độ khó không cao, theo con số hiển thị.
Nhưng ta đã đọc nó như một trò chơi, không phải một trách nhiệm thật.
【/HỆ THỐNG】
Nghi nín thở, lắng nghe từng chữ.
【HỆ THỐNG】
Có hai lựa chọn trước mắt ta.
Một, phong tỏa hoàn toàn khu vực, chấp nhận thiệt hại kinh tế lớn, nhưng chắc chắn ngăn được dịch lan.
Hai, phong tỏa một phần, giữ được hoạt động kinh tế, chấp nhận rủi ro nhỏ dịch có thể lan ra ngoài.
Con số hiển thị cho ta thấy lựa chọn hai mang lại điểm số cao hơn.
Ta đã chọn lựa chọn hai.
【/HỆ THỐNG】
"Vì điểm số." Nghi nói, giọng khàn đặc, đã hiểu ra phần lớn câu chuyện trước khi nó được kể hết.
【HỆ THỐNG】
Đúng.
Ta đã tối ưu một con số, thay vì cân nhắc những con người đứng sau nó.
Y hệt cách con từng làm ở nhà cụ Tư, chỉ là quy mô lớn hơn gấp bội, và không có cơ hội sửa sai.
【/HỆ THỐNG】
Nghi cảm thấy một sự so sánh lạnh người — chính cô, trong những ngày đầu ở khảo trường, cũng từng mắc phải sai lầm tương tự, dù ở quy mô nhỏ hơn nhiều, và bài học đau đớn ấy đã khiến cô thay đổi hoàn toàn cách tiếp cận mọi khảo đề sau này. Cô hiểu, một cách sâu sắc hơn bao giờ hết, cảm giác nhận ra sai lầm của chính mình chỉ sau khi hậu quả đã xảy ra.
Nhưng hậu quả của cô chỉ là một cụ già hoảng loạn trong một đêm. Hậu quả của Lam, cô linh cảm, sẽ nặng nề hơn gấp nhiều lần.
"Dịch đã lan ra." Cô nói, không phải câu hỏi nữa.
【HỆ THỐNG】
Đúng.
【/HỆ THỐNG】
Cô chờ đợi, tim đập thình thịch, cho con số tiếp theo, con số cô biết sẽ khiến toàn bộ câu chuyện trở nên thật hơn, nặng nề hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng.
Nhưng không có gì hiện ra thêm. Chỉ có một khoảng lặng dài, nặng nề, như thể chính hành động gọi tên con số ấy thành chữ, dù chỉ là chữ hiện trên một màn hình vô hình, đã là một điều quá sức chịu đựng ngay lúc này.
"Ông không cần nói hết trong một lần." Nghi nói, giọng dịu lại, nhận ra mình có lẽ đang đẩy quá nhanh, quá mạnh vào một vết thương chưa bao giờ thật sự lành. "Chúng ta có thể dừng ở đây, nếu ông cần."
【HỆ THỐNG】
Không.
Con xứng đáng biết hết.
Chỉ là ta cần một khoảnh khắc.
【/HỆ THỐNG】
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 62 →