🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm đó, sau khi Đóa và Vệ đã rời đi, Nghi ngồi một mình, không định hỏi thêm gì, chỉ muốn ngồi trong sự im lặng quen thuộc ấy, để cho tâm trí mình lắng lại sau một ngày đầy những sự thật nặng nề.

"Ông Cả Xuyên đã kể cho tôi nghe." Cô nói khẽ, không chắc mình có nên nói ra điều này hay không. "Về trận dịch."

Khoảng lặng kéo dài, và khi câu trả lời hiện ra, nó mang một sắc thái Nghi chưa từng thấy trước đó — không phải sự né tránh, cũng không phải sự giằng co, mà một nỗi đau trần trụi, không còn cố che giấu.

【HỆ THỐNG】

Vậy con đã biết một phần.

Ta xin lỗi vì con phải nghe nó từ người khác.

【/HỆ THỐNG】

"Ông không cần xin lỗi." Nghi nói, giọng nhẹ nhàng. "Tôi hiểu tại sao ông khó nói ra điều đó trực tiếp."

【HỆ THỐNG】

Không phải khó.

Ta sợ.

Sợ con nhìn ta theo cách con đang nhìn ta bây giờ.

【/HỆ THỐNG】

Câu nói ấy khiến ngực Nghi thắt lại. "Tôi đang nhìn ông thế nào?"

【HỆ THỐNG】

Như một người mang một tội lỗi quá lớn để có thể tha thứ.

【/HỆ THỐNG】

Nghi im lặng một lúc, cân nhắc câu trả lời của mình thật kỹ trước khi nói ra. "Tôi không nghĩ vậy." Cô nói cuối cùng, thành thật hết mức có thể. "Tôi nghĩ ông là một người đã mắc một sai lầm khủng khiếp, đã trả giá cho nó suốt nhiều năm, và giờ vẫn đang cố gắng, theo cách duy nhất ông có thể, để ngăn người khác mắc phải sai lầm tương tự. Điều đó không xóa bỏ được nỗi đau ông đã gây ra. Nhưng nó cũng không biến ông thành một con quái vật."

Một khoảng lặng khác, lần này mang một cảm giác khác hẳn — nhẹ nhõm, gần như là một hơi thở được giải phóng sau một thời gian dài nín nhịn.

【HỆ THỐNG】

Cảm ơn con.

Ta không dám mong được nghe điều đó.

【/HỆ THỐNG】

"Nhưng tôi vẫn còn nhiều câu hỏi." Nghi nói tiếp, giọng cẩn trọng nhưng kiên định. "Tôi cần biết thêm, khi ông sẵn sàng. Không phải để phán xét ông. Chỉ để hiểu trọn vẹn câu chuyện mà tôi giờ đây, bằng cách nào đó, đã trở thành một phần của nó."

【HỆ THỐNG】

Ta hiểu.

Khi thời điểm tới, ta sẽ kể hết.

Con xứng đáng được biết toàn bộ sự thật.

【/HỆ THỐNG】

Nghi gật đầu, dù không ai nhìn thấy cử chỉ đó, và ngồi thêm một lúc lâu trong sự im lặng ấm áp hiếm hoi giữa hai người, một sự im lặng không còn mang gánh nặng của những bí mật chưa được nói ra, mà mang một sự thấu hiểu mong manh, vừa mới chớm nở, giữa một cô gái đang tìm kiếm sự thật và một linh hồn đang tìm kiếm sự tha thứ.

Hết Chương 60

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 61
← TrướcTiếp →