Ông Cả Xuyên tìm tới nhóm ba người vào sáng hôm sau, mang theo tin tức về tiến độ dò hỏi của mình, nhưng khi Nghi kể lại những gì cô vừa biết được về quá khứ của Sổ Thiên Cơ, ông khựng lại, gương mặt thoáng qua một biểu cảm phức tạp mà Nghi chưa từng thấy ở ông trước đó.
"Ông biết chuyện này." Nghi nói, không phải một câu hỏi, mà một sự nhận ra tức thời từ phản ứng của ông.
Ông Cả Xuyên thở dài, chống gậy ngồi xuống, im lặng một lúc lâu trước khi trả lời. "Ta nghe đồn, từ rất lâu rồi, về một quán quân domain Sinh Tử đã thất bại thảm khốc, bị niêm phong vào chính hệ thống Thiên Khảo làm hình phạt. Ta chưa bao giờ dám chắc đó có phải là sự thật hay chỉ là một câu chuyện cảnh báo được thêu dệt để răn đe khảo sinh."
"Ông có biết chi tiết gì về thất bại đó không?" Vệ hỏi, giọng căng thẳng.
Ông Cả Xuyên nhìn từng người một, rồi thở dài lần nữa, như đang cân nhắc xem có nên chia sẻ một điều mình đã giữ kín từ lâu hay không. "Ta nghe nói, đó là một trận dịch. Lớn. Lan khắp một vùng rộng, cướp đi rất nhiều sinh mạng, vì người phụ trách khi đó đã xử lý sai một khảo đề liên quan tới việc kiểm soát một nguồn bệnh."
Nghi cảm thấy toàn thân lạnh toát, những lời "hậu quả không chỉ thuộc về ta, nó thuộc về rất nhiều người khác" giờ đây mang một hình dạng cụ thể, khủng khiếp hơn hẳn những gì cô tưởng tượng.
"Bao nhiêu người?" Cô hỏi, giọng run rẩy.
"Ta không biết con số chính xác." Ông Cả Xuyên đáp, giọng nặng nề. "Nhưng nghe đồn, đó là một trong những thảm họa lớn nhất từng xảy ra kể từ khi Thiên Khảo được lập ra."
Cả ba ngồi im lặng, để cho sự thật ấy thấm sâu vào tâm trí. Nghi nghĩ tới Xóm Bàu, tới cảnh tượng một cụ già suýt bị cuốn trôi vì chính sự bất cẩn của cô — một hậu quả nhỏ bé, dù đau đớn, so với những gì Lam từng gây ra. Nếu cô, chỉ với một lần fail nhỏ, đã day dứt tới mức khóc suốt một buổi chiều, cô không thể tưởng tượng nổi gánh nặng mà một người phải mang theo suốt nhiều năm ròng vì một thảm họa quy mô lớn tới vậy.
"Vậy đó là lý do ông ấy trở thành Sổ Thiên Cơ." Đóa nói khẽ. "Không phải một sự trừng phạt đơn thuần. Một hình thức giam cầm vĩnh viễn, buộc phải chứng kiến từng khảo sinh khác đối diện những lựa chọn tương tự, mà không được phép can thiệp, trừ khi sẵn sàng trả giá thêm."
"Và giờ ông ấy đang trả giá thêm, vì tôi." Nghi nói, giọng nghẹn lại.
Ông Cả Xuyên nhìn cô, ánh mắt vừa thương cảm vừa nghiêm túc. "Con gái ạ, dù câu chuyện này có bi thảm tới đâu, nó không thay đổi một điều: con cần tiếp tục cuộc điều tra của mình, không phải chỉ vì bản thân con nữa, mà vì tất cả những người, như những nạn nhân trận dịch năm xưa, đã và đang phải trả giá cho một hệ thống bị lợi dụng bởi những kẻ như Chủ Khảo Húc."
Nghi gật đầu, cảm nhận trách nhiệm trên vai mình giờ đây nặng nề hơn bao giờ hết, không chỉ vì thân phận của chính cô, mà vì cả một chuỗi những bi kịch trải dài qua nhiều năm mà cô giờ đây, một cách bất ngờ, đã trở thành một phần của nó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 60 →