Nghi tìm Đóa và Vệ ngay tối hôm đó, kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện, giọng vẫn còn run vì xúc động lẫn hoang mang. Cả hai lắng nghe trong im lặng tuyệt đối, và khi cô kể xong, phản ứng của họ, đúng như Nghi lo sợ, hoàn toàn khác nhau.
"Vậy là đúng như tôi lo ngại." Đóa nói trước, giọng thận trọng. "Ông ấy mang một quá khứ nặng nề. Điều đó không sai, nhưng chị cần cẩn thận, Nghi. Một người từng thất bại thảm khốc, giờ lại sẵn sàng phá luật vì chị — điều đó có thể xuất phát từ tình thương trong sáng, nhưng cũng có thể xuất phát từ một sự ám ảnh không lành mạnh, một nỗ lực chuộc lỗi bằng cách đặt cược tất cả vào một khảo sinh cụ thể, bất kể hậu quả."
"Chị đang nói ông ấy có thể gây hại cho tôi?" Nghi hỏi, giọng có chút phòng thủ.
"Tôi không nói vậy." Đóa vội chữa lại. "Chỉ là, một người mang gánh nặng tội lỗi lớn tới vậy, đôi khi hành động của họ không hoàn toàn vì lợi ích của người họ đang cố bảo vệ, mà vì nhu cầu chuộc lỗi của chính họ. Hai điều đó không phải lúc nào cũng đi cùng một hướng."
Vệ, ngược lại, có một phản ứng hoàn toàn khác. Anh ta ngồi im một lúc lâu, gương mặt căng thẳng, rồi lên tiếng, giọng đầy đồng cảm. "Tôi hiểu ông ấy."
Cả Nghi và Đóa quay sang nhìn anh ta.
"Tôi hiểu cảm giác mang một thất bại lớn tới mức nó định nghĩa toàn bộ con người mình sau đó." Vệ nói tiếp, giọng trầm xuống. "Cảm giác nhìn thấy ai đó đứng trước chính xác tình huống mình từng đối diện, và biết mình có thể ngăn họ mắc phải sai lầm tương tự. Nếu tôi có khả năng như ông ấy, có lẽ tôi cũng sẽ làm điều tương tự, dù phải trả giá thế nào."
"Nhưng anh không phá luật để cứu người khác." Đóa chỉ ra. "Anh chơi bẩn để cứu chính mình."
"Đúng." Vệ thừa nhận, không hề tự ái. "Vì tôi không có ai để cứu ngoài chính mình. Ông ấy có Nghi. Có lẽ, đối với ông ấy, cứu được Nghi giống như cứu được chính bản thân mình của nhiều năm trước, một cơ hội để làm lại điều mình đã làm sai."
Lời nói ấy khiến Nghi lặng người, một cảm giác vừa cảm động vừa bất an dâng lên cùng lúc. Nếu Vệ nói đúng, thì cô không chỉ đơn thuần là một khảo sinh được bảo vệ. Cô đang mang trên vai một ý nghĩa biểu tượng nặng nề, một cơ hội chuộc lỗi cho một người cô còn chưa từng gặp mặt.
"Vậy tôi nên cảm thấy thế nào về điều đó?" Cô hỏi, giọng bối rối thật sự.
"Chị không cần phải cảm thấy theo bất cứ cách nào ngay bây giờ." Đóa nói, giọng dịu lại, nhận ra sự bối rối của bạn mình. "Chỉ cần biết rằng, dù động cơ của ông ấy là gì, chị vẫn có quyền tự quyết định mình tin tưởng ông ấy tới đâu, và chị không nợ ông ấy bất cứ điều gì chỉ vì ông ấy đã cứu chị."
Nghi gật đầu, dù trong lòng những cảm xúc lẫn lộn vẫn chưa hề lắng xuống. Đêm đó, cô trằn trọc rất lâu, nghĩ về người đàn ông vô danh đã từng đứng trước một lựa chọn định mệnh, đã chọn sai, và giờ đây, qua một cách nào đó cô vẫn chưa hiểu hết, dường như đang cố gắng viết lại câu chuyện của chính mình thông qua cô.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 59 →