🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Khối chữ cuối cùng cũng hiện ra, chậm rãi, từng dòng như phải vượt qua một lực cản vô hình để tới được với Nghi.

【HỆ THỐNG】

Ta từng là quán quân domain Sinh Tử.

Người được chọn để kế nhiệm vị thần giữ sổ sinh tử.

【/HỆ THỐNG】

Nghi nín thở. Domain Sinh Tử — chính domain liên quan trực tiếp tới sự tồn tại kỳ lạ của cô, tới cái giếng nơi cô đã trả lại "một hơi thở suýt mất", tới toàn bộ bí ẩn về mã số bất thường của mình.

"Ông đã kế nhiệm thành công?" Cô hỏi, dù linh cảm đã mách bảo câu trả lời trước khi nó hiện ra.

【HỆ THỐNG】

Không.

Ta đã đối diện một nhiệm vụ cuối cùng.

Một lựa chọn.

Ta đã chọn sai.

【/HỆ THỐNG】

Ba câu ngắn, nhưng mỗi câu như một nhát dao cứa vào lòng Nghi, không phải vì cô hiểu hết ý nghĩa của chúng, mà vì cô cảm nhận được sức nặng khủng khiếp ẩn sau sự ngắn gọn ấy, một nỗi đau đã được nén chặt qua không biết bao nhiêu năm tháng, giờ mới lần đầu được hé mở, dù chỉ một khe nhỏ.

"Lựa chọn gì?" Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng hết mức có thể.

Khoảng lặng kéo dài, và khi câu trả lời tới, nó mang một hình dạng khác hẳn — không còn là những câu ngắn gọn cụt lủn nữa, mà một đoạn văn dài hơn, đau đớn hơn, như một con đê cuối cùng đã không còn giữ nổi.

【HỆ THỐNG】

Một nhiệm vụ, giống hệt nhiệm vụ con vừa trải qua ở đập nước.

Không thể thắng bằng cách thông thường.

Ta đã cố tối ưu, cố tính toán, như một trò chơi.

Ta đã không nhìn ra con đường thứ ba.

Ta đã chọn cứu lấy điểm số, thay vì cứu lấy điều thật sự quan trọng.

【/HỆ THỐNG】

Nghi ngồi lặng, những mảnh ghép dần khớp lại trong đầu cô. Con đường thứ ba — chính bài học Ông Cả Xuyên đã dạy cô, bài học mà giờ đây cô nhận ra có thể bắt nguồn từ chính thất bại của người đang nói chuyện với cô lúc này.

"Hậu quả là gì?" Cô hỏi, dù trong lòng đã bắt đầu sợ hãi câu trả lời.

【HỆ THỐNG】

Chưa phải lúc để nói hết.

Nhưng con cần biết: hậu quả đó không chỉ thuộc về ta.

Nó thuộc về rất nhiều người khác, những người không đáng phải gánh chịu nó.

【/HỆ THỐNG】

Nghi cảm thấy một cơn lạnh buốt lan khắp người, không phải vì sương mù khảo trường, mà vì trọng lượng của những gì vừa được hé lộ. Người đang bảo vệ cô, người vừa liều mạng phá luật để cứu cô, mang trong mình một thất bại đủ lớn để ảnh hưởng tới "rất nhiều người khác" — một cụm từ mơ hồ nhưng đủ để gợi lên những hình ảnh đáng sợ trong tâm trí cô.

"Ông bị trừng phạt vì điều đó, đúng không." Cô nói, không phải một câu hỏi nữa, mà một sự thấu hiểu đang dần thành hình. "Giọng nói này, vai trò này — đây là một hình phạt."

Không có câu trả lời ngay lập tức, nhưng sự im lặng ấy, lần này, chính là câu trả lời rõ ràng nhất Nghi từng nhận được.

Cô ngồi đó, để cho toàn bộ những gì vừa nghe được lắng xuống, sắp xếp lại thành một hình dạng mới trong tâm trí. Người kể chuyện cho cô nghe về từng khảo đề, người thông báo từng con số, người vừa liều mạng phá luật để cứu cô, không phải một cỗ máy công minh vô tư. Đó là một con người, hoặc từng là một con người, mang theo một vết thương sâu sắc, bị giam cầm trong chính vai trò đang dẫn dắt cô, có lẽ như một hình thức chuộc tội kéo dài không có điểm kết thúc.

"Tôi xin lỗi." Cô nói khẽ, bất ngờ với chính mình khi những lời ấy thoát ra. "Vì đã dồn ép ông phải kể lại điều này."

【HỆ THỐNG】

Đừng xin lỗi.

Con có quyền được biết.

Ta chỉ tiếc rằng đã không đủ can đảm để nói sớm hơn.

【/HỆ THỐNG】

Hết Chương 57

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 58
← TrướcTiếp →