Nghi tìm một góc vắng vẻ, xa khỏi tai mắt có thể đang theo dõi, và ngồi xuống, chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối thoại cô biết mình không thể trì hoãn thêm nữa.
"Tôi cần nói chuyện với ông." Cô nói, giọng bình tĩnh nhưng cương quyết. "Không phải hỏi thăm qua loa nữa. Một cuộc nói chuyện thật sự."
Khoảng lặng quen thuộc, nhưng lần này Nghi không đợi lâu như mọi khi. Cô tiếp tục nói, không cho hệ thống cơ hội né tránh bằng một khảo đề khẩn cấp khác.
"Ông vừa phá luật để cứu tôi. Đóa nói đúng — không ai làm vậy vì nghĩa vụ đơn thuần. Phải có một lý do khác, một lý do cá nhân. Tôi cần biết lý do đó là gì."
【HỆ THỐNG】
Câu hỏi này, chưa phải lúc.
【/HỆ THỐNG】
"Không." Nghi ngắt lời ngay, giọng cứng rắn hơn bất cứ lúc nào trước đó. "Tôi sẽ không chấp nhận câu trả lời đó nữa. Ông vừa mạo hiểm rất lớn vì tôi. Tôi suýt chết vì một cái bẫy rõ ràng nhắm vào cá nhân tôi. Tôi có quyền biết vì sao mình lại quan trọng tới mức này, với ông, với bất cứ ai đang thao túng khảo trường này."
Khoảng lặng kéo dài, khác hẳn mọi lần trước, mang một cảm giác giằng xé dữ dội, như thể một cuộc chiến nội tâm đang diễn ra ở phía bên kia mà Nghi có thể cảm nhận được dù không thấy được.
【HỆ THỐNG】
Nếu ta nói, ta sẽ vi phạm thêm một luật lệ nữa.
Hậu quả có thể nghiêm trọng hơn lần trước.
【/HỆ THỐNG】
"Vậy đừng nói hết." Nghi thương lượng, cảm nhận được sự giằng co thật sự trong câu trả lời ấy. "Nói một phần. Đủ để tôi hiểu, không cần đủ để gây nguy hiểm cho ông."
Một khoảng lặng khác, ngắn hơn, như một quyết định đang được đưa ra.
【HỆ THỐNG】
Ta từng là một khảo sinh, giống như con.
Nhiều năm trước.
【/HỆ THỐNG】
Nghi ngồi thẳng dậy, tim đập nhanh. Đây là lần đầu tiên, sau tất cả những ngày tháng này, giọng nói ấy thừa nhận một điều gì đó cụ thể về bản chất của chính nó, không còn là một thực thể trừu tượng mơ hồ nữa, mà là một con người, từng có một quá khứ, từng đứng ở đúng vị trí cô đang đứng bây giờ.
"Ông từng thi Thiên Khảo." Cô nói, giọng run lên vì xúc động. "Ông từng là một khảo sinh."
【HỆ THỐNG】
Đúng.
Ta đã qua tất cả các vòng.
Ta gần chạm tới đích.
【/HỆ THỐNG】
"Chuyện gì đã xảy ra?" Nghi hỏi, giọng khẽ, gần như thì thầm, cảm nhận được mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật lớn lao mà cô chưa hoàn toàn sẵn sàng, nhưng không còn cách nào quay đầu lại.
Khoảng lặng lần này dài nhất từ trước tới giờ, nặng nề tới mức Nghi gần như có thể cảm nhận được nỗi đau đang cuộn trào phía sau nó. Cô không thúc giục, không lặp lại câu hỏi, chỉ ngồi yên, để cho khoảng thời gian ấy trôi qua theo nhịp riêng của nó, hiểu rằng bất cứ điều gì sắp được nói ra cũng cần một khoảng lặng đủ dài để chuẩn bị.
Xung quanh cô, màn sương khảo trường dày đặc hơn thường lệ, như thể chính không gian này cũng đang nín thở chờ đợi cùng cô. Nghi siết chặt hai tay vào nhau, cảm nhận rõ ràng rằng câu trả lời sắp tới, dù là gì đi nữa, sẽ thay đổi vĩnh viễn cách cô nhìn nhận về hành trình của mình ở nơi này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 57 →