🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nghi dành hai ngày tiếp theo nghỉ ngơi hoàn toàn, theo sự thúc giục kiên quyết của cả Đóa lẫn Vệ, những người thay phiên nhau ở bên cạnh cô, mang thức ăn, canh chừng, không để cô một mình dù chỉ một khoảnh khắc. Dương Khí của cô hồi phục chậm rãi, từng chút một, và cùng với nó, tâm trí cô cũng dần lắng lại đủ để suy nghĩ rõ ràng hơn về những gì vừa xảy ra.

Nằm trong khoảng lặng của những giờ nghỉ ngơi ấy, Nghi nhớ lại từng chi tiết nhỏ đã tích lũy được suốt hành trình của mình — cách giọng nói hệ thống luôn có một sự ấm áp khác thường ẩn dưới lớp vỏ lạnh lùng, cách nó luôn tìm cách hé lộ một phần sự thật dù bị luật lệ trói buộc, và giờ, hành động phá luật ngoạn mục để cứu mạng cô.

Không ai làm những điều đó cho một người xa lạ hoàn toàn. Không một hệ thống trung lập nào chấp nhận rủi ro lớn tới vậy chỉ vì nghĩa vụ đơn thuần.

"Có điều gì đó cá nhân trong tất cả chuyện này." Cô nói với Đóa, vào buổi chiều thứ hai của kỳ nghỉ ngơi bắt buộc, khi cả hai ngồi lặng lẽ bên nhau. "Tôi không nghĩ mình chỉ là một khảo sinh bình thường đối với ông ấy. Có một lý do khác, sâu xa hơn, khiến ông ấy quan tâm tới tôi tới mức này."

Đóa gật đầu chậm rãi, ánh mắt trầm ngâm. "Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng chị có chắc mình đã sẵn sàng biết lý do đó chưa? Đôi khi, sự thật đằng sau lòng tốt của ai đó lại phức tạp hơn ta tưởng."

Câu hỏi ấy khiến Nghi khựng lại, một nỗi lo lắng mới len vào giữa lòng biết ơn cô dành cho thực thể bí ẩn ấy. "Ý chị là sao?"

"Tôi không biết." Đóa thừa nhận. "Chỉ là, một sự quan tâm mạnh mẽ tới vậy, đủ để phá luật, đủ để chấp nhận rủi ro lớn — nó có thể xuất phát từ tình thương trong sáng, nhưng cũng có thể xuất phát từ một điều gì đó nặng nề hơn. Một món nợ. Một sự ám ảnh. Một mặc cảm tội lỗi cần được chuộc lại."

Nghi ngồi im, để cho khả năng ấy thấm vào tâm trí, cảm thấy một sự bất an mới mẻ len vào giữa cảm giác an toàn cô từng có với giọng nói ấy. Nhưng dù khả năng đó có đáng sợ tới đâu, cô biết mình không thể quay đầu lại được nữa. Cô đã đi quá xa trên con đường tìm kiếm sự thật để giờ đây chọn cách nhắm mắt làm ngơ.

"Dù lý do là gì." Cô nói cuối cùng, giọng chắc chắn hơn cô cảm thấy bên trong. "Tôi vẫn cần biết. Tôi không thể tiếp tục sống trong sự mơ hồ này mãi được, dù sự thật có dễ chịu hay không."

Vào tối ngày thứ hai, khi Dương Khí của cô đã hồi phục đủ để hoạt động trở lại, Nghi ngồi dậy, nhìn lên bầu trời sương mờ quen thuộc, và biết rằng đã tới lúc, cuối cùng, đối diện trực tiếp với câu hỏi lớn nhất còn lại: người đứng sau giọng nói ấy là ai, và vì sao, trong tất cả khảo sinh ở nơi này, ông ấy lại chọn cô để bảo vệ, bất chấp mọi rủi ro cho chính bản thân mình.

Hết Chương 55

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 56
← TrướcTiếp →