Đóa và Vệ tìm thấy Nghi nửa giờ sau đó, khi cô vẫn còn ngồi run rẩy bên bờ con kênh giờ đã lặng sóng, nước da tái nhợt, môi tím tái vì lạnh và kiệt sức. Cả hai chạy tới ngay, Đóa ôm chầm lấy cô, còn Vệ nhanh chóng kiểm tra tình trạng của cô với vẻ mặt lo lắng tột độ.
"Chuyện gì đã xảy ra?" Đóa hỏi, giọng run lên khi nhìn thấy con số Dương Khí thấp đáng báo động trên Thẻ Mệnh của Nghi.
Nghi kể lại toàn bộ, giọng vẫn còn run, từ khảo đề bất khả thi tới khoảnh khắc khe núi nứt toác một cách kỳ diệu ngay trước khi cô bị dòng nước cuốn đi.
"Hệ thống đã can thiệp trực tiếp." Vệ nói, giọng nghiêm trọng, khi Nghi kể xong. "Không phải cảnh báo, không phải hướng dẫn từ xa. Can thiệp thật sự, thay đổi cả một cấu trúc vật lý ngay trong lúc khảo đề đang diễn ra."
"Tôi chưa từng nghe nói tới chuyện này." Đóa nói, giọng đầy kinh ngạc. "Trong tất cả những gì tôi biết về Thiên Khảo, hệ thống luôn được thiết kế để trung lập tuyệt đối. Nó ghi nhận, nó thông báo, nhưng nó không bao giờ can thiệp vào kết quả."
"Ông ấy đã phá luật." Nghi nói khẽ. "Vì tôi."
Ba người ngồi im lặng một lúc, để cho ý nghĩa của điều đó thấm sâu. Đây không còn là một hệ thống làm nhiệm vụ bảo vệ khảo sinh trong phạm vi cho phép nữa. Đây là một hành động cá nhân, có chủ đích, từ một thực thể sẵn sàng chấp nhận rủi ro cho bản thân để cứu lấy một người cụ thể.
"Vì sao lại là chị?" Vệ hỏi, không phải để nghi ngờ, mà vì câu hỏi ấy giờ đây trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. "Trong tất cả khảo sinh ở đây, vì sao ông ấy lại đặc biệt quan tâm tới chị tới mức sẵn sàng phá luật?"
Nghi không có câu trả lời, nhưng một linh cảm mơ hồ, đáng sợ, bắt đầu hình thành trong lòng cô — một linh cảm rằng câu trả lời cho câu hỏi ấy, khi được hé lộ, sẽ thay đổi hoàn toàn cách cô nhìn nhận về toàn bộ hành trình của mình ở nơi này.
"Tôi nghĩ đã tới lúc tôi cần hỏi thẳng." Cô nói, giọng cương quyết dù cơ thể vẫn còn run rẩy. "Không phải hỏi vì sao tôi ở đây nữa. Mà hỏi ông ấy là ai, thật sự là ai, và vì sao ông ấy lại quan tâm tới tôi nhiều tới vậy."
Đóa nắm chặt tay cô. "Không phải hôm nay. Chị cần nghỉ ngơi trước. Dương Khí của chị đang ở mức nguy hiểm."
Vệ đứng dậy, cởi áo khoác ngoài của mình choàng lên vai Nghi, một cử chỉ vụng về nhưng ấm áp. "Đóa nói đúng. Dù câu trả lời quan trọng tới đâu, chị cũng cần còn sống để nghe nó. Để chúng tôi đưa chị về nghỉ trước."
Nghi miễn cưỡng gật đầu, cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo khoác lan tỏa qua cơ thể vẫn còn run rẩy vì lạnh. Cả ba chậm rãi rời khỏi hiện trường, Đóa và Vệ đỡ hai bên, gần như dìu Nghi từng bước một qua con đường dẫn về khu nghỉ ngơi quen thuộc. Trong lòng cô, quyết tâm đối chất với hệ thống đã bén rễ chắc chắn, chỉ chờ đợi thời điểm thích hợp để nảy mầm thành hành động.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 55 →