Bức tường nước đổ ập xuống.
Nhưng ngay trước khi nó chạm tới Nghi, một điều bất khả thi xảy ra: khe núi đá cứng cô từng cố phá vỡ trong vô vọng bỗng nứt toác ra, một đường nứt dài mở rộng chỉ trong tích tắc, tạo thành một lối thoát nước mới, đủ lớn để hút phần lớn dòng nước dữ dội đi hướng khác, xa khỏi vị trí cô đang đứng.
Nghi bị hất văng bởi dư chấn, lăn mấy vòng trên nền đất ướt, nhưng dòng nước chính đã đổi hướng, chỉ còn lại một luồng nhỏ hơn hẳn tràn qua người cô, đủ mạnh để khiến cô ngạt thở trong vài giây nhưng không đủ để cuốn cô đi.
Khi cơn hỗn loạn lắng xuống, Nghi nằm đó, ướt sũng, run rẩy, nhưng còn sống. Cô nhìn về phía khe núi vừa nứt toác một cách phi lý, không một lời giải thích tự nhiên nào có thể biện minh cho một tảng đá cứng như vậy bỗng dưng vỡ ra đúng thời điểm cần thiết nhất.
【THẺ MỆNH — NGHI】
Khảo Đề "Giữ vững đập nước hẻm Xuân": HOÀN THÀNH MỘT PHẦN.
Dương Khí: 14 / 100
【/THẺ MỆNH】
Cô nằm đó một lúc lâu, thở hổn hển, nhìn con số Dương Khí đỏ rực, thấp hơn cả lần cô suýt chết đuối ở kè biển. Nhưng cô còn sống. Cô còn sống, nhờ một sự can thiệp mà cô biết, sâu trong lòng, không thể là ngẫu nhiên.
"Đó là ông." Cô thì thầm, giọng khàn đặc, hướng về khoảng không quen thuộc. "Ông vừa làm điều gì đó ông không được phép làm, đúng không?"
Khoảng lặng kéo dài, nặng nề, khác hẳn mọi khoảng lặng trước đó — không phải sự cân nhắc, mà là một sự sợ hãi thật sự, gần như hoảng loạn, dù Nghi chưa từng nghĩ một hệ thống có thể mang cảm xúc ấy.
【HỆ THỐNG】
Đúng.
【/HỆ THỐNG】
Chỉ một chữ, nhưng nó mang theo một sức nặng khủng khiếp. Nghi hiểu, dù không có đủ dữ kiện để biết chính xác luật lệ nào vừa bị phá vỡ, rằng cô vừa chứng kiến một điều chưa từng xảy ra trước đó: hệ thống, giọng nói vẫn luôn giữ khoảng cách trung lập, vừa can thiệp trực tiếp vào thực tại để cứu mạng cô, một hành động vượt xa mọi giới hạn nó từng cho phép mình.
"Ông sẽ gặp rắc rối vì chuyện này." Cô nói, giọng lo lắng hơn cả nỗi sợ cho bản thân mình.
【HỆ THỐNG】
Có thể.
Nhưng con còn sống.
Đó là điều duy nhất quan trọng lúc này.
【/HỆ THỐNG】
Nghi nằm đó, nước mắt lẫn vào nước mưa còn đọng trên mặt, cảm nhận một sự biết ơn sâu sắc pha lẫn nỗi sợ hãi cho một người cô còn chưa biết tên, chưa biết mặt, nhưng vừa đặt cược một điều gì đó lớn lao để đảm bảo cô còn được sống thêm một ngày nữa.
Cô cố gượng dậy, toàn thân đau nhức, và loạng choạng bước ra khỏi vùng nước còn đang rút dần. Mỗi bước chân đều nặng nề, không chỉ vì kiệt sức thể xác, mà vì sức nặng của câu hỏi vừa nảy sinh trong đầu cô: một hệ thống, dù có nhân tính tới đâu, vì sao lại sẵn sàng chịu rủi ro lớn tới vậy chỉ để cứu một khảo sinh duy nhất, một khảo sinh thậm chí còn không có tên chính thức trong danh sách được mời?
Đây không còn là sự quan tâm thông thường nữa. Đây là một điều gì đó sâu sắc hơn, cá nhân hơn, mà Nghi bắt đầu linh cảm mình cần phải tìm hiểu tới tận cùng, dù câu trả lời có khiến cô sợ hãi tới đâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 54 →