Một phút. Nghi đứng giữa dòng nước đang tràn qua mắt cá chân, nhìn con đập vỡ dần ở nhiều điểm cùng lúc, tay vẫn còn nắm chặt một tấm ván gỗ vô dụng. Cô đã thử mọi cách mình biết, mọi kỹ thuật tích lũy được qua hàng chục khảo đề, và tất cả đều thất bại trước một cái bẫy được thiết kế để không thể thắng.
Cô nhìn xuống Thẻ Mệnh, thấy Dương Khí đã tụt xuống hai mươi, một con số đỏ rực đầy đe dọa. Nếu con đập vỡ hoàn toàn, dòng nước dữ dội chắc chắn sẽ cuốn cô đi, và với tình trạng hiện tại, cô không chắc mình có thể sống sót qua một cú sốc như vậy lần nữa. Hình ảnh miệng cống đen ngòm đêm mưa ấy thoáng hiện lên trong đầu cô, một lời nhắc nhở lạnh người rằng ranh giới giữa cô và cái chết thật sự mỏng manh tới mức nào.
"Không." Cô nói to, cố xua đi cơn hoảng loạn đang dâng lên. "Còn con đường thứ ba. Luôn có con đường thứ ba."
Cô nhìn lại toàn cảnh, ép mình bình tĩnh như Ông Cả Xuyên từng dạy, cố nhìn xa hơn hai lựa chọn trước mắt — cứu con đập hoặc bỏ chạy. Ánh mắt cô dừng lại trên một khe núi nhỏ ở phía xa, một lối thoát nước tự nhiên chưa từng được tính tới trong kế hoạch ban đầu của cô.
Ba mươi giây. Nghi lao về phía khe núi, dùng toàn bộ sức lực còn lại để phá một lối dẫn tạm, hướng bớt dòng nước đang cuồng nộ sang hướng đó thay vì để nó dồn hết vào con đập đã gần như vô vọng. Đây là cơ hội cuối cùng, một nước cờ liều lĩnh dựa trên một tia hy vọng mong manh.
Nhưng đá quá cứng, quá chắc, không chịu nhượng bộ trước sức lực của một con người đơn độc trong ba mươi giây ngắn ngủi.
Mười giây. Nghi ngã quỵ xuống, kiệt sức hoàn toàn, nhìn con đập trước mặt bắt đầu vỡ toác, một bức tường nước khổng lồ chuẩn bị đổ ập xuống đúng vị trí cô đang đứng. Cô không còn đủ sức để chạy, không còn đủ thời gian để làm bất cứ điều gì khác.
Trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, khi mọi hy vọng dường như đã cạn kiệt, Nghi ngước nhìn lên bầu trời sương mờ, và bằng những gì còn sót lại trong lồng ngực, cô hét lên một câu duy nhất, không chắc có ai nghe thấy hay không.
"Làm ơn!"
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 53 →