Trên đường trở về sau ngày làm việc yên bình hiếm hoi ấy, Nghi và Vệ gặp lại Đóa ở quảng trường trung tâm, và ngay khi nhìn thấy gương mặt Đóa, cả hai biết có chuyện không ổn.
"Có người theo dõi tôi." Đóa nói ngay, giọng thấp và căng thẳng. "Cả buổi chiều nay, dù tôi chỉ làm những khảo đề bình thường, tôi có cảm giác luôn có một ai đó, hoặc một cái gì đó, quan sát từ xa. Tôi không thấy rõ mặt, chỉ thấy một bóng dáng thấp thoáng mỗi khi tôi quay lại."
Vệ căng thẳng ngay lập tức, mắt quét quanh quảng trường. "Chị có chắc không phải chỉ là cảm giác lo lắng thái quá sau những gì vừa xảy ra?"
"Tôi chắc." Đóa đáp, giọng cương quyết. "Tôi đã ở khảo trường này đủ lâu để phân biệt được cảm giác lo lắng vô cớ với cảm giác thật sự bị theo dõi. Đây là loại thứ hai."
Nghi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, sự bình yên mong manh của buổi chiều vừa qua tan biến hoàn toàn. "Vậy vụ bẫy ở hầm chợ chỉ là bước đầu. Giờ họ chuyển sang giám sát trực tiếp."
"Có lẽ họ muốn biết chúng ta đang lên kế hoạch gì tiếp theo." Vệ suy đoán, giọng nặng nề. "Trước khi ra tay lần nữa, mạnh hơn."
Cả ba đứng đó, giữa quảng trường giờ đây bỗng trở nên đầy đe dọa hơn hẳn, mỗi bóng người qua lại, mỗi góc khuất sương mù, đều có thể ẩn giấu một đôi mắt đang dõi theo họ.
"Chúng ta không còn là khảo sinh đang thi đấu bình thường nữa." Nghi nói, giọng trầm xuống khi nhận ra đầy đủ trọng lượng của tình huống. "Chúng ta là mục tiêu. Từ giờ, mọi bước đi, mọi lời nói, đều có thể bị theo dõi, bị ghi lại, bị dùng để chống lại chúng ta."
"Vậy chúng ta cần thay đổi hoàn toàn cách hành động." Đóa nói. "Không họp mặt công khai nữa. Không nói chuyện về cuộc điều tra ở những nơi có thể bị nghe lén. Chúng ta cần một hệ thống liên lạc kín đáo hơn."
Vệ gật đầu đồng ý, nhưng ánh mắt anh ta vẫn không ngừng quét khắp quảng trường, cảnh giác cao độ. "Và chúng ta cần tìm ra ai đang theo dõi Đóa, càng sớm càng tốt. Nếu để họ tiếp tục giám sát mà không biết, chúng ta sẽ luôn ở thế bị động."
Nghi nhìn hai người bạn đồng hành, cảm nhận rõ ràng bầu không khí đã thay đổi hoàn toàn kể từ cuộc gặp gỡ với Chủ Khảo Húc. Cuộc điều tra của họ, từng bắt đầu như một hành trình tìm kiếm sự thật cho riêng cô, giờ đã biến thành một cuộc chiến sinh tồn thật sự, nơi mỗi bước đi sai lầm có thể phải trả giá bằng nhiều hơn là một khảo đề thất bại.
"Chúng ta sẽ cẩn thận hơn." Cô nói, giọng cương quyết dù trong lòng không hề bình tĩnh như vậy. "Nhưng chúng ta sẽ không dừng lại."
Đêm đó, khi trở về góc nghỉ ngơi quen thuộc, Nghi không thể không tự hỏi, giữa bóng tối và sương mù bao quanh, có bao nhiêu đôi mắt vô hình đang thật sự dõi theo mình ngay lúc này, và trong số đó, có bao nhiêu là kẻ thù, và có bao nhiêu, giống như giọng nói hệ thống vẫn âm thầm bảo vệ cô, lại đang đứng về phía cô mà cô còn chưa biết tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 51 →