Theo lời khuyên của Ông Cả Xuyên, cả ba dành vài ngày tiếp theo cho những khảo đề nhẹ nhàng hơn, cố gắng lấy lại nhịp sống bình thường giữa cơn bão căng thẳng vẫn đang chờ đợi phía trước. Nghi nhận thấy Dương Khí của mình dần hồi phục, những con số trên Thẻ Mệnh nhích lên chậm rãi nhưng đều đặn, một dấu hiệu nhỏ nhưng đáng mừng.
Một buổi chiều, khi Đóa bận xử lý một khảo đề riêng, Nghi và Vệ tình cờ cùng nhận nhiệm vụ sửa lại một mái nhà dột ở khu chợ, một công việc đơn giản, gần như thư giãn sau chuỗi ngày đầy nguy hiểm vừa qua.
"Chị có hối hận không?" Vệ hỏi bất chợt, khi cả hai đang ngồi nghỉ giữa giờ làm việc, nhìn xuống khu chợ tấp nập bên dưới.
"Hối hận gì?" Nghi hỏi lại, không chắc anh ta đang muốn nói tới điều gì.
"Vì đã bắt đầu tất cả chuyện này." Vệ giải thích. "Hỏi những câu hỏi đó. Đào sâu vào những bí mật đáng ra không nên bị khuấy động. Nếu chị chỉ im lặng chấp nhận số phận của mình, có lẽ chị đã an toàn hơn nhiều."
Nghi suy nghĩ một lúc trước khi trả lời, thành thật với chính mình trước khi thành thật với anh ta. "Không." Cô nói cuối cùng. "Tôi không hối hận. Có lẽ tôi sẽ an toàn hơn nếu im lặng, nhưng tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân nếu biết có những người như Trác, như Yên, đang chịu đựng bất công mà tôi có thể giúp phơi bày, chỉ vì tôi chọn sự an toàn của riêng mình."
Vệ nhìn cô, một sự ngưỡng mộ không giấu giếm hiện rõ trong ánh mắt. "Tôi từng nghĩ những người như chị chỉ tồn tại trong tưởng tượng. Sau tất cả những gì xảy ra với tôi, tôi tin rằng ở nơi này, ai cũng cuối cùng sẽ chọn lợi ích bản thân trước."
"Anh cũng đã chọn khác đi." Nghi nhắc anh ta. "Ở kè biển. Ở hầm chợ vừa rồi. Anh không còn là người chỉ biết cướp phần thưởng của người mới nữa."
Vệ im lặng một lúc, nhìn xuống đôi bàn tay mình. "Có lẽ tôi chỉ cần ai đó nhắc tôi nhớ rằng mình vẫn còn khả năng chọn khác đi. Cảm ơn chị, vì đã làm điều đó, dù không cố ý."
Một sự im lặng thoải mái bao trùm lấy cả hai, khác hẳn mọi khoảng lặng căng thẳng họ từng trải qua cùng nhau. Nghi nhìn ra khu chợ bên dưới, những người bán hàng, những đứa trẻ chạy nhảy, một khung cảnh bình dị mà cô chưa từng nghĩ mình sẽ trân trọng tới vậy sau tất cả những gì đã xảy ra kể từ đêm mưa định mệnh ấy.
"Tôi nhớ nhà." Cô nói khẽ, một lời thú nhận bất chợt trồi lên. "Nhớ bà ngoại. Nhớ cả những đêm giao hàng mệt muốn chết nhưng ít nhất, tôi biết mình đang ở đâu, đang làm gì."
"Chị sẽ về được." Vệ nói, giọng chắc chắn hơn cô mong đợi. "Tôi tin vậy. Sau tất cả những gì chị đã làm ở đây, vũ trụ này nợ chị một con đường về nhà."
Nghi mỉm cười, dù trong lòng vẫn còn nhiều bất định. Nhưng lời nói ấy, dù chỉ là một niềm tin không có gì đảm bảo, vẫn mang lại một chút hơi ấm cô cần trong khoảnh khắc này.
Họ quay lại với công việc sửa mái nhà, làm việc trong im lặng dễ chịu, thỉnh thoảng trao đổi vài câu đùa nhẹ nhàng, một điều Nghi chưa bao giờ nghĩ mình có thể có được với người đàn ông từng cướp phần thưởng của cô ngay trong lần gặp đầu tiên. Cô nhận ra, giữa tất cả những nguy hiểm và bất công của khảo trường này, chính những khoảnh khắc nhỏ bé như thế này, những tiếng cười hiếm hoi, những lời an ủi chân thành, mới là thứ giữ cho cô không gục ngã hoàn toàn.
Khi mặt trời giả lập của khảo trường bắt đầu ngả về chiều, họ hoàn thành công việc, đứng lùi lại ngắm nhìn mái nhà giờ đã kín nước, một thành quả nhỏ bé nhưng trọn vẹn giữa một cuộc chiến lớn lao còn chưa có hồi kết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 50 →