🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ông Cả Xuyên nghe kể về vụ bẫy ba khảo đề với vẻ mặt càng lúc càng nặng nề, chống gậy đứng dậy giữa chừng câu chuyện, đi đi lại lại vài bước như đang cố kìm nén một cơn giận hiếm hoi.

"Chúng thật sự dám ra tay trực tiếp." Ông nói, giọng trầm xuống. "Ta đã hy vọng họ chỉ dừng lại ở việc đe dọa bằng lời."

"Vậy ông giúp chúng tôi tiếp cận Ngọc Hư Cung được không?" Nghi hỏi thẳng, không còn kiên nhẫn để vòng vo sau những gì vừa trải qua. "Ông từng nói có mối quan hệ cũ. Chúng tôi cần bằng chứng cứng, ngay bây giờ, trước khi họ ra tay lần nữa."

Ông Cả Xuyên dừng bước, nhìn cả ba người, một sự giằng co hiện rõ trên gương mặt già nua. "Ta có thể giúp. Nhưng chưa phải lúc này."

"Vì sao?" Vệ hỏi, giọng có phần bực bội. "Chúng ta vừa suýt mất mạng. Còn chờ tới khi nào?"

"Vì các con còn chưa sẵn sàng." Ông Cả Xuyên đáp, giọng kiên quyết dù vẫn dịu dàng. "Tiếp cận rìa Ngọc Hư Cung không phải chuyện đi bộ vào một cánh cửa. Cần chuẩn bị — một lý do chính đáng để có mặt ở đó, một cách để không bị phát hiện ngay lập tức, và quan trọng nhất, một kế hoạch rõ ràng cho việc sẽ làm gì với bằng chứng một khi tìm được nó. Xông vào một cách vội vàng, thiếu chuẩn bị, chỉ khiến các con rơi vào đúng cái bẫy Chủ Khảo Húc đang chờ đợi."

Nghi cảm thấy cơn nóng vội của mình dịu lại trước lý lẽ ấy, dù sự bồn chồn vẫn còn nguyên. "Vậy chúng ta nên làm gì trong lúc chờ đợi?"

"Trước hết, tự bảo vệ mình tốt hơn." Ông Cả Xuyên nói, nhìn Nghi với ánh mắt đặc biệt lo lắng. "Con, đặc biệt là con. Dương Khí của con đã trải qua quá nhiều biến động — trận lũ, cửa Tây, giờ lại thêm vụ bẫy này. Con cần thời gian để ổn định lại, không thể cứ lao từ nguy hiểm này sang nguy hiểm khác mãi được."

"Tôi không có thời gian để nghỉ ngơi." Nghi phản đối. "Không khi họ đang tìm cách hại chúng tôi."

"Chính vì họ đang tìm cách hại các con, các con càng cần giữ mình ở trạng thái tốt nhất có thể." Ông Cả Xuyên đáp, giọng nghiêm khắc hơn hẳn thường lệ. "Một chiến binh kiệt sức không giúp được ai, kể cả chính mình."

Cả ba im lặng, để cho lời khuyên ấy thấm vào. Cuối cùng, Đóa lên tiếng, giọng hòa giải. "Ông ấy nói đúng. Chúng ta cần một khoảng thời gian ngắn để củng cố lại, thu thập thêm bằng chứng từ xa trước khi liều lĩnh tiếp cận trực tiếp. Vội vàng bây giờ chỉ khiến mọi thứ tệ hơn."

Nghi miễn cưỡng gật đầu, dù trong lòng vẫn còn một sự thôi thúc mãnh liệt muốn hành động ngay lập tức. Nhưng cô hiểu, sau tất cả những gì vừa trải qua, có lẽ đây không phải là lúc để liều lĩnh thêm nữa.

"Được." Cô nói. "Chúng ta chờ. Nhưng không chờ lâu."

Ông Cả Xuyên gật đầu, một sự nhẹ nhõm thoáng qua trên gương mặt ông. "Ta sẽ bắt đầu dò hỏi kín đáo ngay. Khi thời điểm chín muồi, ta sẽ cho các con biết."

Ông nhìn cả ba, ánh mắt dịu lại. "Trong lúc chờ, hãy làm những khảo đề bình thường. Nghỉ ngơi khi có thể. Đừng để nỗi sợ hãi hay cơn giận biến các con thành những kẻ chỉ biết lao đầu vào nguy hiểm mà không suy nghĩ. Đó chính xác là điều đối phương muốn."

Vệ thở dài, gật đầu miễn cưỡng. "Được. Nhưng nếu họ ra tay lần nữa trước khi ông sẵn sàng, chúng tôi sẽ không đứng yên chờ đợi."

"Ta không mong các con đứng yên." Ông Cả Xuyên đáp, một nụ cười mỏng hiện lên. "Ta chỉ mong các con khôn ngoan hơn kẻ đang cố hại mình."

Hết Chương 48

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 49
← TrướcTiếp →