🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nghi đứng sững một giây, rồi quyết định gần như ngay lập tức, dựa vào chính bài học Ông Cả Xuyên từng dạy: luôn có một con đường thứ ba, chỉ là khó tìm hơn.

Cô không bỏ nạn nhân của mình lại, cũng không chạy thẳng tới chỗ Vệ. Thay vào đó, cô gõ ba tiếng đáp lại thật to vào bức tường đá gần nhất, một tín hiệu xác nhận đã nghe thấy, rồi hét lớn về phía hành lang tối: "Đóa! Vệ cần trợ giúp, phía đông! Chị gần đó hơn tôi!"

Giọng cô vang vọng qua các hành lang ẩm thấp, và chỉ vài giây sau, một tiếng đáp lại xa xăm từ Đóa vọng tới, xác nhận đã nghe và đang di chuyển. Nghi quay lại với công việc của mình, tay run nhưng động tác vẫn chính xác, đua với thời gian để hoàn thành phần việc của bản thân trong khi tin tưởng đồng đội xử lý phần còn lại.

Đóa chạy như chưa từng chạy trong đời, luồn lách qua những hành lang tối tăm chật hẹp, tim đập thình thịch vì sợ mình tới quá muộn. Cô tới được chỗ Vệ đúng lúc một mảng trần sụp xuống, kịp kéo anh ta tránh khỏi một khối đá lớn trong gang tấc, cả hai ngã lăn ra nền đất ẩm ướt, bụi đá phủ trắng xóa quanh người. Không kịp thở, cả hai lồm cồm bò dậy, hoàn thành nốt phần việc của Vệ với thời gian sát nút đến mức tim Đóa còn chưa kịp trở lại nhịp bình thường khi tiếng "cạch" vang lên.

Cùng lúc đó, ở đầu bên kia hầm, Nghi cũng vừa đặt viên gạch cuối cùng sang một bên, giải thoát hoàn toàn cho "nạn nhân" mờ ảo của mình, chỉ vài giây trước khi đồng hồ chạm mốc không.

Ba tiếng "cạch" vang lên gần như đồng thời, từ ba hướng khác nhau của hầm chợ cũ.

【THẺ MỆNH — NGHI】

Khảo Đề "Giải cứu người mắc kẹt — hầm chợ cũ": HOÀN THÀNH.

Tín: +250

【/THẺ MỆNH】

Cả ba gặp lại nhau ở lối ra, người lấm lem bụi đất, thở hổn hển, nhưng còn nguyên vẹn. Vệ, vẫn còn run vì vừa thoát chết trong gang tấc, nhìn Đóa với ánh mắt biết ơn sâu sắc.

"Cảm ơn." Anh ta nói, giọng khàn đi. "Chị tới đúng lúc."

"Cảm ơn Nghi." Đóa đáp, quay sang nhìn Nghi. "Chị là người quyết định gọi tôi tới thay vì tự mình chạy tới đó. Nếu chị bỏ nạn nhân của mình để cứu Vệ, có lẽ cả ba chúng ta đều fail."

Nghi thở dài nhẹ nhõm, tựa lưng vào tường hầm. "Tôi chỉ làm điều hợp lý nhất trong tích tắc. May mắn là nó đúng."

"Không phải may mắn." Vệ nói, giọng nghiêm túc. "Chị đã học được cách nhìn ra bức tranh toàn cảnh, ngay cả trong khủng hoảng. Đó là kỹ năng, không phải may rủi."

Cả ba đứng đó một lúc, để cho cơn adrenaline dần lắng xuống, và Nghi nhận ra một điều quan trọng: cái bẫy này, dù nguy hiểm, đã thất bại trong mục đích thật sự của nó — không phải khiến họ fail, mà là chia rẽ họ, khiến họ ngờ vực khả năng hợp tác của chính mình. Thay vào đó, nó chỉ càng củng cố thêm niềm tin giữa ba người.

"Ai đó đang thất vọng lắm đây." Vệ nói, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy thách thức nở trên môi. "Vì chiêu này của họ vừa phản tác dụng hoàn toàn."

Nghi nhìn cả hai, một sự ấm áp lạ lùng dâng lên giữa đống bụi đất và mệt mỏi. Vài tuần trước, khi mới tỉnh dậy trong khoảng không xám ấy, cô không thể tưởng tượng nổi có ngày mình đứng đây, giữa một cái bẫy suýt lấy mạng cả ba người, mà vẫn cảm thấy một điều gì đó gần giống hạnh phúc. "Chúng ta nên rời khỏi đây trước khi họ nghĩ ra chiêu tiếp theo." Cô nói, nửa đùa nửa thật.

"Đồng ý." Đóa đáp, phủi bụi trên áo, đứng dậy đưa tay kéo Vệ lên theo. "Nhưng lần này, tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện với Ông Cả Xuyên sớm hơn dự định. Nếu họ đã sẵn sàng gài bẫy trực tiếp thế này, thời gian không còn nhiều nữa."

Hết Chương 47

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 48
← TrướcTiếp →